invitan: (Default)

Disclaimer: Nếu có ai thuộc về tôi, hãy cho tôi biết.
Fandom: Hikaru no Go
Author: Invi.
Genres: drabble
Warning: Cười cười...
Rating: K+
Summary: Đã có hai lần anh rời khỏi em...

For Sai-sama, my forever inspiration...
To andy - my uke-sama, for the joke from you on April's Fool: Don't ever joke that way again!
To Hikaru no Go's family, for anyone who wanna leave: Please stay...

~*~*~*~

Đã có hai lần anh rời khỏi em.

Đã có hai lần anh rời khỏi em.

Ngày hôm ấy trời sáng,

Ngày hôm ấy bình minh toả nắng,

Trời phẳng lặng dồn dập những mây.

Cao xanh lồng lộng gió vút qua.

Có một bàn cờ xen giữa

Có một bàn cờ xen giữa

Em cúi xuống, mắt gần khép hờ lại.

Em cúi xuống, mắt gần khép hờ lại.

Anh hơi mỉm cười,

Anh hơi mỉm cười,

Quạt vỗ vào tay.

Quạt vỗ vào tay,

Và em uể oải nhấc quân cờ,

Và em uể oải nhấc quân cờ,

Chờ lượt anh.

Chờ lượt anh.

Những hạt mưa hất vào mặt em.

Gió lượn quanh phả vào mặt em.

Em ngẩng đầu.

Em ngẩng đầu.

Trước mặt chỉ là một khoảng không trống rỗng.

Trước mặt chỉ là một khoảng không trống rỗng.

Em quay lại, em ngước ra cửa sổ, em tìm khắp chung quanh hoảng hốt.

Em quay lại, em ngước ra cửa sổ, em tìm khắp chung quanh hoảng hốt.

Và anh ở đó, dưới mưa, đôi bàn tay cố hứng những hạt nước xuyên qua thân mình.

Và mãi mãi anh không còn xuất hiện bên em lần nữa.

Đã có hai lần anh rời khỏi em.
Cả hai lần y hệt, nhưng có một điều khác biệt:
Một lần là cá tháng tư, và một lần là mãi mãi.

The end.

 

invitan: (Default)

Disclaimer: Có những điều là không thể. Tôi sở hữu họ là một trong những điều đó.
Fandom: Hikaru no Go
Author: Invi.
Rating: K+
Genres: One-shot (Drabble)
Warning: Not quite like a fanfic at all... Rather be some kind of feeling...
Summary: Đã từng có một ngày…

-

Đã từng có một ngày xảy ra một sự kiện, đã từng có một ngày mãi mãi bị xóa sổ khỏi quá khứ, và rồi đi vào lịch sử với một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Đã từng có một ngày, mà 860 năm sau ngày đó, có một linh hồn được trở lại với niềm yêu thích, được trở lại với dương gian, trở lại với tình yêu và đam mê.

Đã từng có một ngày, mà gần 900 năm sau ngày đó, có một linh hồn gào khóc, đưa tiễn một linh hồn khác về âm giới, cùng với một nỗi đau không bao giờ nhạt phai, và một lời thề nguyền không bao giờ đam mê lần nữa.

Đã từng có một ngày, mà 1000 năm sau ngày đó, có một linh hồn tự phá bỏ lời thề nguyền, có một linh hồn thoát khỏi nỗi vị kỷ ngàn năm, có một linh hồn ngây thơ nhìn vào thế giới như chưa bao giờ được nhìn.

Đã từng có một ngày, mà dù đã bị lãng quên, nhưng kể từ sau ngày đó, thế giới đã không còn như trước nữa.

Đã từng có một ngày, mà 1200 năm sau, 1500 năm sau, hay 2000 năm sau nữa, cũng sẽ chẳng ai còn nhớ tới để biết. Họ sẽ chỉ còn làm những con cá chép bằng giấy, thắt lên trên đỉnh mái nhà, và nhìn những nụ cười con trẻ.

Có thể, đã từng có một ngày như thế.

Nhưng rồi, sẽ chẳng còn ai nhớ tới nữa.

Đã có một ngày, anh ra đi, hoà mình vào dòng nước.

Phải không anh?

The end.


invitan: (Default)

Disclaimer: Tôi sợ sở hữu họ, bởi việc tôi sẽ làm mất họ là một điều chắc chắn. Vì vậy, cứ tin là tôi không sở hữu ai cả.
Fandom: Hikaru no Go
Author: Invi
Rating: K+
Genres: One-shot (Drabble), Hikaru's POV, Angst
Warning: Too short to mean anything.
Summary: Và giờ tôi đứng đây, trong thế giới mà tôi hằng ao ước. Và họ nói, "Chào mừng tới trưởng thành!"

*~*~*~*~*
 

Khi tôi 5 tuổi, tôi nhìn vào cái thế giới đó đầy ngưỡng mộ. Thế giới ấy đầy những con người bận rộn, có thể tự quyết định mọi thứ, có một quyền lực tối cao với chính bản thân mình. Tôi nhìn họ, như nhìn những bóng đèn sáng loá, từ vị trí của một ánh nên liu riu.
 

Khi tôi 10 tuổi, tôi nhìn vào cái thế giới đó với những khát khao. Thế giới của tôi thật buồn chán, thế giới của họ lại quá xa, dù tôi cố gắng tới mấy, họ vẫn không cho tôi vào. Tôi với tay tới những người gần mình nhất, thấy họ đau khổ và yêu thương, tràn ngập những xúc cảm mà tôi chưa từng cảm nhận trong thế giới của mình. Tôi nhìn họ, như nhìn những thiên sứ, từ vai của một người trần nhỏ nhoi.
 

Khi tôi 12 tuổi, tôi nhìn vào cái thế giới đó trong ham muốn mãnh liệt. Tôi tìm thấy một con người trong thế giới đó, người đã sẵn sàng bước ra khỏi ánh sáng để đến bên tôi, luôn bên cạnh tôi. Tôi gặp được một con người từ thế giới của tôi, giờ đã ở trong thế giới đó. Tôi không chịu nổi nỗi đau của anh khi phải tách biệt khỏi nơi mình thuộc về, càng không chịu nổi bóng cậu mờ dần khi cậu dấn sâu thêm vào nơi ấy. Tôi nhìn họ, như nhìn những cánh chim, từ mắt của con kiến tí teo.

.
.
.


Giờ tôi 15 tuổi, tôi không còn nhìn vào cái thế giới đó nữa. Giờ tôi đã đứng đây, trong nơi mà tôi hằng ao ước. Giờ tôi đã ở trong cùng một thế giới với cậu, như những gì tôi đã từng mơ...
 

Và giờ tôi mơ, tôi mơ thấy anh chìa tay ra với tôi, nhưng cùng lúc rời xa tôi dần. Và giọng anh văng vẳng.


"Chào mừng tới trưởng thành!"
"Hikaru..."
.
.


Nếu đó là cái giá, em thà không bao giờ trưởng thành...

The end.

invitan: (Default)

Diclaimer: Không ai thuộc về tôi.
Fandom: Hikaru no Go
Author: Invisible_girl
Rating: PG-13
Genres: One-shot (Drabble)
Summary: Có những thứ mất đi mà không cần thương tiếc. Có những vật mất đi mà không cần đau.

~*~*~*~*~

Khi mới sinh ra cậu mất đi hơi ấm từ mẹ. Cậu cười. Y tá thấy cậu, lạ, thằng nhỏ này khoẻ mạnh bình thường mà sao không khóc.

Năm một tuổi, cậu đánh rơi cái núm vú bình sữa. Cậu cười. Ba mẹ cậu nhìn, quái, thằng bé không vú mẹ mà sao vui vẻ vậy.

Năm năm tuổi, cậu làm mất quả bóng đồ chơi. Cậu cười. Bạn bè cậu liếc, kỳ, cái thằng dở hơi ấy, mất đồ chơi vẫn hoan hỉ được.

Năm mười tuổi, cậu để quên áo khoác ở trường. Cậu cười. Ông cậu lườm, ngốc, bị đánh mà mặt cứ hơn hớn hơn hớn như hoa.

Năm mười ba tuổi, cậu đánh rơi mất quân cờ. Cậu cười. Anh khóc, ứ, đã làm thiếu mất bộ cờ một quân sao em còn sung sướng vậy.
.
.
.
.

Năm mười bốn tuổi... cậu bỏ lại người quan trọng nhất. Cậu cười dài trong nước mắt...
Đã mất anh rồi, sao em vẫn còn cười được?

Sai...!

Có những thứ mất đi mà không cần thương tiếc.
Có những vật mất đi mà không cần đau.
Bởi sự đau thương của em chỉ có thể dành cho một người mà thôi...

The end.