invitan: (Default)
With a question, Mister split his class into two. In the instant Armine joined the people who raised their hands, her eyes flirted with Mister's and she knew that he was one of them too.

He had asked, "Who among you knew exactly how much your parents earned?"
~*~
Combing her faux mohawk with two fingers, Armine flashed a beam of sunshine for the waitress who said here was her sundae, please enjoy, and by the way did she know she looked like Ruby Rose. She had not known for about twenty five times.

The sundae though was a piece of impressionist art, but with more flat candidness than swirling fluidity (so Manet, not Monet). She felt triggered, wondering why on earth was there no warning for the graphicness of salted caramel munching on whipped cream carpet.

Suddenly a spoon. Hey, Armine protested the assaulting scoop from the other side of the table.

Rion licked her weapon, purring. "It's really good. I like it."

Armine gaped at the four-year-older woman-child.

"You're doubting me now, but it's delicious."

Armine's curled her left fist, leaving only the middle finger.

"Do you know what is more irresistible than ice cream though?" Rion's right eye was blinded with blistering love. Armine did not want to know.

"Mary's vagina," Rion began nibbling the caramel off her ring fingers. "With candle wax and Armenian wines as topping, of course. But even without them, it's still the sweetest I've ever had."

Armine was eighteen and thus a kid who just had her ice cream stolen. That was what she told herself when she knocked on Rion's head and heart, spilling that Mary was heteroromantic homosexual. 
~*~
The first piece of herself that she gave Mister was a number that she scribbled onto the back flap of his notebook while he relieved himself in the washroom. He returned to his office to find his student replaced with a lover.

That night, Armine listened to his breaths in between ear nibbles and neck kisses. Her chest rose and fell as she bit her already bruised lips. "I want to do you like I do my daughter," he communicated without words. Back forming the Arc de Triomphe, she curled his right hand and guided it up her thigh.

Rion told her once that fisting desensitized. She told Rion to try punching herself sometimes.
~*~
Armine came out of the make-under looking like an old person.

Old-er, the computerized voice reminded her from behind the camera. In her case, as old as her own number of years alive. Nose rings off; tiger jackets swapped with a blue dress suit that dove strategically down her collar, covering just enough to conceal the bites; black extensions caressing her round cheeks. We finally saw her cheeks, exclaimed the computer.

She giggled at the notion that a computer could see, knowing that the showrunner would edit the footage to make it seem like she was giggling at her own empowered womanhood.

To give them credit, she looked ready to conquer the White House. 1995 White House that was, when Bill ran the interns.
"Before the make-under, ninety six percent of the public wanted to avoid you – notably one bloke said he would egg you on the street," the computer ran its data analysis. The production assistant signaled her to react with his own forced grin. She swung her hips dramatically and struck her best Kardashian pose.

"After the make-under, twenty two percent of the public wanted to marry you, and, wait for it," the computer raised its voice, injecting as much attitude as a machine could. "Seventy eight percent said they would happily fertilize your sweet egg."
She blew a kiss at the direction that the "public" would be placed on the screen after post production, thankful that she would not have to spend her negative savings on attire for the Monday job interview.
~*~
The next piece of herself was a painting. "I want you to see how I see you," she stared into Mister's soul as she unveiled the digital portrait she created by tracing a brooding photo his wife took on Instagram.

He winced at the face. She winced at the face too, so she deselected the skin layer on Photoshop, plastering the cobalt sky across his eyeballs.

"Now it looks like you," she smiled sweetly at the hollowness on his face.
~*~

Armine lay down the broken twin bed that had not been hers for five years. As horrific visions of puberty escaped her memory reserve, she stretched her arms trying to seize them but failed. The sensation of hands against skin, instead, invoked a kind of distant familiarity that was akin to an out-of-body experience.

She examined the latest discolored patch of skin below her chin. She nudged the crease of her stomach fat, and then – putting her hand into her own pants – the nook of her pubic bone. She kneaded up her inner thighs and closed her eyes, burying her head into the pillow.

"Today I will be gentle with my heart," she whispered to no one. "And today I will be gentle with my clit."
 
 
invitan: (Default)
In fear of interrupting the snore of my roommate and in avoidance of clichés, I whisper to no one the number of pot-bellied pigs crossing the street. I drink some water. I caress the cover of Mankiw’s “Principles of Economics, Kindle Edition.” I slow-read its chapter on globalizing forces that leaves me questions on the GPA of your politicians. I gulp down a bleached caplet that promises to suppress stomach riots. I venture out the room to turn off the corridor light.

I drift to the kitchen, armed with a Tasty recipe with 3574 likes. I cherry-pick the brownest egg from the dozen of grade-A-jumbo-non-organic bargains from Family Dollars. I spin it and will my body to take its lackluster rotation as an inspiration. Since my body fails to submit, I crack the shell instead. I slap together my very first French toast dipped in caramel and mustard. On second thought, I fix another for Fiona and leave it on the counter. On third thought, I consume both and hand-write an apology card, explaining that I am better at judging than cooking my colonizers’ food.

On the way back, I subtract three and a sixth from seven to find the amount of time I have to disable Fiona’s alarm, a loop of twenty seconds of “Moves Like Jagger.”

Instead, I turn off my own alarm. Already on the phone, I gleefully bypass the Times’ paywall by reading it in incognito mode. I thumb-type a three-inch furious Facebook commentary on the legal obstacle course foreign workers leap through to come here. I hit refresh five times. I delete the post and ask Siri to schedule reposting at noon. I still send it to my ex anyway.

Tip-toeing to bed, I google the time of sunrise to solve the mystery of my dark window. I close my eyes.

I surrender to Adam Levine’s subjugation of my auditory nerve fifty-four seconds later. I listen to the world’s awakening as my eyelids glare back at me. I mumble, “Five more minutes,” and “Morning,” and “Yup I’ve seen the news,” and wave goodbye and lie very very still.

In the comfort of my visual cortex theater, I watch a giant citrus fruit doodling your country with gold flakes and red dust. In response, I scrub marble floors and wipe frosted windows and cement glass ceilings and ask everyone to come together and march for the freedom of your society in the protection of our bubbles and I-

I am jolted alive by the call from Pakistan. I kiss him goodbye and melt into my pillow, this time really sleeping.
invitan: (Default)

Disclaimer: Ừ thì... không ai thuộc về tôi Y_Y
Author: Invi
Fandom: D.Gray-Man cross over Hikaru no Go
Rating: T
Genres: One-shot, POV, angst. Tóm lại là độc-thoại-nội-tâm.
Pairings: KandaxAllen, KandaxHikaru, HikaruxAkira, SaixAkira. Nói ngắn gọn: tình tay năm.
Warning: Shounen-ai. Khó hiểu nếu chưa đọc fic chính, và cả nếu đã đọc fic chính.
Author Note: Có thể coi là một extra one-shot nằm giữa chương 7 và chương 8 của Luân Hồi, nhưng mà là version S-A. Viết do không tài nào chịu nổi nếu không viết. Mạn phép không có summary. Ai đọc không hiểu cứ hỏi tác giả, nhưng sẽ bị spoil về fic chính. Bản thân tác giả là một kẻ khoái spoil.

 

 

...gi trị của một thng điệp, một biểu tượng, một dấu hiệu chưa được giải m... )
invitan: (AkiHika)
Vọng nhật

Author: [livejournal.com profile] somekindofen
Original version: Staring at the Sun
Translator:[livejournal.com profile] invitan
Rating: PG
Characters: Akira/Hikaru, Akari (và một chút) Mitani và Sai
Disclaimer: Nhân vật và tác phẩm thuộc và Obata Takeshi và Hotta Yumi. Cốt truyện thuộc về tác giả fic. Người dịch không sở hữu gì cả.
Genre: deathfic, angst
Summary: Cái chết buộc Hikaru phải tự đánh giá lại về khái niệm mất mát và rời bỏ. Về bỏ lại đằng sau và mất mát lần nữa.


Thế vẫn chưa đủ sao? )
invitan: (Default)
Danh sách không chính thức những nghề nghiệp Shindou Hikaru từng cân nhắc

Disclaimer:
Không ai thuộc về tôi.
Fandom: Hikaru no Go – Obata Takeshi & Hotta Yumi
Author: Invi
Genre: Humor/Angst
Rating: T
Summary: Trước khi quyết định trở thành kỳ thủ cờ vây, Hikaru đã xem xét nghiêm túc một số nghề nghiệp.
Warning: Chỉ chỉ genre '___'
Fic dự thi FC Contest của IMB FC ^__^

A/N: Cái fic đầu tiên tớ viết trong suốt 8 tháng, nếu có gì sơ suất xin được lượng thứ.





V một nghề cậu chưa bao giờ cn nhắc... )
invitan: (Default)

Phép phản chứng (Tám nguồn cơ bản)

Disclaimer: Không ai thuộc về tác giả.
Fandom: Hikaru no Go
Original version: A Proof by Contradiction (Eight Primary Sources)
Author: [livejournal.com profile] petronia 
Translator: Invi
Permission: No problem at all - just send me the link once you're done. Glad you liked the fic! ^_^
Rating: PG-13
Warning: deathfic
Pairing: Akira/Hikaru

Phản chứng )
invitan: (Akira)
Day/Theme: July 6 - Rage, rage, against the dying of the light
Series: Hikaru no Go
Rating: PG
Summary: After Japan's win at the second Hokuto Cup, they held a celebration party. And then?
Warning: Er... Please excuse me for my crappy English writing skills ="=

Sequel of Telescope, but can be read on its own.

You certainly were drunk that night. )



invitan: (AkiHika)
Day/Theme: July-4th - Even if I lose you, I'll get you back
Series: Hikaru no Go
Character/Pairing: Akira/Hikaru
Rating: PG-13 for (very few) minor language
Summary: Take place after the series ends. During the second Hokuto Cup, on May 5th, Hikaru's Go drastically strengthened to the point of defeating Ko Yongha almost easily. Akira was enraged. Hikaru refused to play.
 
 
 
A response to one of [livejournal.com profile] bookshop  's promts on May 5th.

Repost from
[community profile] 31_days challenge. It was originally multi-chapter, but, well, I don't really think I am capable of continuing it (yeah, writer's block again, *sigh* ). By the way, this seriously needs revising.


Witnessing the game hurt you more than any word could tell. )

Uhm, here's a sequel (orginally planned as part 2, but, well... = =)
invitan: (Kanda)
Disclaimer: Saya doesn’t own the idea, or the DGM charas, she just had a lot of fun with this.
Fandom: D.Gray-Man - Hoshino Katsura
Author: Saya-sama
Original version: Kanda Yuu: The User's Guide and Instruction Manual
Translator: Invi
Rating: K
Genres: Humor
Status: Complete
Summary: Hướng dẫn làm thế nào để chăm sóc Kanda Yuu một cách thích hợp.


Kanda Yuu: Cẩm nang hướng dẫn người sử dụng )

invitan: (Hikaru - Become stronger)
Disclaimer: Không ai thuộc về tác giả.
Author: Fayalargo Winterwoelfin
Original version: The Hand of God 1,2, Sai
Translator: Invi
Rating: K+
Genres: Spiritual, One-shot
Summary: Hikaru và Akira cùng nhau đạt được nước đi thần thánh. Một số nói rằng điều đó bất khả thi.
Mi mi bị giam trn giấy... )

invitan: (Phelios)

--o0o--



Fandom: Bức họa chết - HacPhongLong
Disclaimer: Chẳng có ai thuộc về tôi, tất cả đều thuộc về HacPhongLong.
Genres: POV/Angst
Rating: K
Pairings: non-pairing
Summary: Có những đêm tôi chợt tỉnh dậy, xen giữa những giấc mơ là sắc đỏ đen lờn vờn. Bức họa của tôi... Bức họa của Vỹ Hà... Bức họa của Máu và Đêm...

Gift fic for my dear HPL

 

Mu & Đm )

 

 

invitan: (Akira)

Diclaimer: Tôi không sở hữu Hikaru no Go.
Author: Invisible_girl
Genres: Drama/Horror/Mystery
Rating: PG-13
Warning: deathfic
Summary: Bản năng của con người là phải tồn tại bằng mọi giá.

With special thanks to andy-chan, K_chan, meo-chan, Thuỷ, ss Rei.

 

Instinct )

 

invitan: (Default)

Disclaimer: Ước gì có ai đó thuộc về tôi, nhưng đó chỉ là một điều ước không bao giờ thành hiện thực! Mọi nhân vật đều thuộc về Hotta Yumi và Obata Takeshi trong tác phẩm Hikaru no Go.
Author: Invisible_girl
Rating: PG-10
Pairings: Sai and Torajiro.
Summary: Những giờ phút cuối cùng của họ...

Read more... )
invitan: (Default)

Disclaimer: Nếu có ai thuộc về tôi, hãy cho tôi biết.
Fandom: Hikaru no Go
Author: Invi.
Genres: drabble
Warning: Cười cười...
Rating: K+
Summary: Đã có hai lần anh rời khỏi em...

For Sai-sama, my forever inspiration...
To andy - my uke-sama, for the joke from you on April's Fool: Don't ever joke that way again!
To Hikaru no Go's family, for anyone who wanna leave: Please stay...

~*~*~*~

Đã có hai lần anh rời khỏi em.

Đã có hai lần anh rời khỏi em.

Ngày hôm ấy trời sáng,

Ngày hôm ấy bình minh toả nắng,

Trời phẳng lặng dồn dập những mây.

Cao xanh lồng lộng gió vút qua.

Có một bàn cờ xen giữa

Có một bàn cờ xen giữa

Em cúi xuống, mắt gần khép hờ lại.

Em cúi xuống, mắt gần khép hờ lại.

Anh hơi mỉm cười,

Anh hơi mỉm cười,

Quạt vỗ vào tay.

Quạt vỗ vào tay,

Và em uể oải nhấc quân cờ,

Và em uể oải nhấc quân cờ,

Chờ lượt anh.

Chờ lượt anh.

Những hạt mưa hất vào mặt em.

Gió lượn quanh phả vào mặt em.

Em ngẩng đầu.

Em ngẩng đầu.

Trước mặt chỉ là một khoảng không trống rỗng.

Trước mặt chỉ là một khoảng không trống rỗng.

Em quay lại, em ngước ra cửa sổ, em tìm khắp chung quanh hoảng hốt.

Em quay lại, em ngước ra cửa sổ, em tìm khắp chung quanh hoảng hốt.

Và anh ở đó, dưới mưa, đôi bàn tay cố hứng những hạt nước xuyên qua thân mình.

Và mãi mãi anh không còn xuất hiện bên em lần nữa.

Đã có hai lần anh rời khỏi em.
Cả hai lần y hệt, nhưng có một điều khác biệt:
Một lần là cá tháng tư, và một lần là mãi mãi.

The end.

 

invitan: (Default)

Disclaimer: Có những điều là không thể. Tôi sở hữu họ là một trong những điều đó.
Fandom: Hikaru no Go
Author: Invi.
Rating: K+
Genres: One-shot (Drabble)
Warning: Not quite like a fanfic at all... Rather be some kind of feeling...
Summary: Đã từng có một ngày…

-

Đã từng có một ngày xảy ra một sự kiện, đã từng có một ngày mãi mãi bị xóa sổ khỏi quá khứ, và rồi đi vào lịch sử với một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Đã từng có một ngày, mà 860 năm sau ngày đó, có một linh hồn được trở lại với niềm yêu thích, được trở lại với dương gian, trở lại với tình yêu và đam mê.

Đã từng có một ngày, mà gần 900 năm sau ngày đó, có một linh hồn gào khóc, đưa tiễn một linh hồn khác về âm giới, cùng với một nỗi đau không bao giờ nhạt phai, và một lời thề nguyền không bao giờ đam mê lần nữa.

Đã từng có một ngày, mà 1000 năm sau ngày đó, có một linh hồn tự phá bỏ lời thề nguyền, có một linh hồn thoát khỏi nỗi vị kỷ ngàn năm, có một linh hồn ngây thơ nhìn vào thế giới như chưa bao giờ được nhìn.

Đã từng có một ngày, mà dù đã bị lãng quên, nhưng kể từ sau ngày đó, thế giới đã không còn như trước nữa.

Đã từng có một ngày, mà 1200 năm sau, 1500 năm sau, hay 2000 năm sau nữa, cũng sẽ chẳng ai còn nhớ tới để biết. Họ sẽ chỉ còn làm những con cá chép bằng giấy, thắt lên trên đỉnh mái nhà, và nhìn những nụ cười con trẻ.

Có thể, đã từng có một ngày như thế.

Nhưng rồi, sẽ chẳng còn ai nhớ tới nữa.

Đã có một ngày, anh ra đi, hoà mình vào dòng nước.

Phải không anh?

The end.


invitan: (Default)

Disclaimer: Tôi sợ sở hữu họ, bởi việc tôi sẽ làm mất họ là một điều chắc chắn. Vì vậy, cứ tin là tôi không sở hữu ai cả.
Fandom: Hikaru no Go
Author: Invi
Rating: K+
Genres: One-shot (Drabble), Hikaru's POV, Angst
Warning: Too short to mean anything.
Summary: Và giờ tôi đứng đây, trong thế giới mà tôi hằng ao ước. Và họ nói, "Chào mừng tới trưởng thành!"

*~*~*~*~*
 

Khi tôi 5 tuổi, tôi nhìn vào cái thế giới đó đầy ngưỡng mộ. Thế giới ấy đầy những con người bận rộn, có thể tự quyết định mọi thứ, có một quyền lực tối cao với chính bản thân mình. Tôi nhìn họ, như nhìn những bóng đèn sáng loá, từ vị trí của một ánh nên liu riu.
 

Khi tôi 10 tuổi, tôi nhìn vào cái thế giới đó với những khát khao. Thế giới của tôi thật buồn chán, thế giới của họ lại quá xa, dù tôi cố gắng tới mấy, họ vẫn không cho tôi vào. Tôi với tay tới những người gần mình nhất, thấy họ đau khổ và yêu thương, tràn ngập những xúc cảm mà tôi chưa từng cảm nhận trong thế giới của mình. Tôi nhìn họ, như nhìn những thiên sứ, từ vai của một người trần nhỏ nhoi.
 

Khi tôi 12 tuổi, tôi nhìn vào cái thế giới đó trong ham muốn mãnh liệt. Tôi tìm thấy một con người trong thế giới đó, người đã sẵn sàng bước ra khỏi ánh sáng để đến bên tôi, luôn bên cạnh tôi. Tôi gặp được một con người từ thế giới của tôi, giờ đã ở trong thế giới đó. Tôi không chịu nổi nỗi đau của anh khi phải tách biệt khỏi nơi mình thuộc về, càng không chịu nổi bóng cậu mờ dần khi cậu dấn sâu thêm vào nơi ấy. Tôi nhìn họ, như nhìn những cánh chim, từ mắt của con kiến tí teo.

.
.
.


Giờ tôi 15 tuổi, tôi không còn nhìn vào cái thế giới đó nữa. Giờ tôi đã đứng đây, trong nơi mà tôi hằng ao ước. Giờ tôi đã ở trong cùng một thế giới với cậu, như những gì tôi đã từng mơ...
 

Và giờ tôi mơ, tôi mơ thấy anh chìa tay ra với tôi, nhưng cùng lúc rời xa tôi dần. Và giọng anh văng vẳng.


"Chào mừng tới trưởng thành!"
"Hikaru..."
.
.


Nếu đó là cái giá, em thà không bao giờ trưởng thành...

The end.

invitan: (Default)

Diclaimer: Không ai thuộc về tôi.
Fandom: Hikaru no Go
Author: Invisible_girl
Rating: PG-13
Genres: One-shot (Drabble)
Summary: Có những thứ mất đi mà không cần thương tiếc. Có những vật mất đi mà không cần đau.

~*~*~*~*~

Khi mới sinh ra cậu mất đi hơi ấm từ mẹ. Cậu cười. Y tá thấy cậu, lạ, thằng nhỏ này khoẻ mạnh bình thường mà sao không khóc.

Năm một tuổi, cậu đánh rơi cái núm vú bình sữa. Cậu cười. Ba mẹ cậu nhìn, quái, thằng bé không vú mẹ mà sao vui vẻ vậy.

Năm năm tuổi, cậu làm mất quả bóng đồ chơi. Cậu cười. Bạn bè cậu liếc, kỳ, cái thằng dở hơi ấy, mất đồ chơi vẫn hoan hỉ được.

Năm mười tuổi, cậu để quên áo khoác ở trường. Cậu cười. Ông cậu lườm, ngốc, bị đánh mà mặt cứ hơn hớn hơn hớn như hoa.

Năm mười ba tuổi, cậu đánh rơi mất quân cờ. Cậu cười. Anh khóc, ứ, đã làm thiếu mất bộ cờ một quân sao em còn sung sướng vậy.
.
.
.
.

Năm mười bốn tuổi... cậu bỏ lại người quan trọng nhất. Cậu cười dài trong nước mắt...
Đã mất anh rồi, sao em vẫn còn cười được?

Sai...!

Có những thứ mất đi mà không cần thương tiếc.
Có những vật mất đi mà không cần đau.
Bởi sự đau thương của em chỉ có thể dành cho một người mà thôi...

The end.

invitan: (Hikaru - Become stronger)

Disclaimer: Không có ai thuộc về tôi, tới cả cái tựa cũng không +___+
Author: Invi.
Fandom: Hikaru no Go
Rating: K+
Genres: Drama/One-shot
Warning: Không màu sắc. Không ấn tượng. Không cao trào. Không kịch tính. Không angst. Không dằn vặt. Không đau khổ. Không bi kịch. Tóm lại: không gì cả.
Summary: Giấc mơ ẩn chứa Nụ CườiBình Yên.

A/N: Fic nằm trong chùm fic tặng dành riêng cho Sai-sama. Fic viết như một cái gì đó gợi lại, không có tham vọng, không có đầu tư, viết rất nhanh. Không có ấn tượng nào cả. Đơn thuần chỉ để tìm lại cảm giác viết fic. Và Invi cho rằng nó đã làm tốt nhiệm vụ của nó

 

Giấc mơ ẩn chứa Nụ Cười )
invitan: (Kanda)

Disclaimer: Saya doesn’t own the song, she doesn’t own the characters, she just owns the idea to mush them together.
Author: Saya-sama
Original version: A walk through hell
Translator: Invisible_girl
Rating: K
Genres: Romance/Angst, Kanda's POV, Songfic
Summary:. Em cứu thế giới, và rồi chúng ta sẽ giải thoát lẫn nhau khỏi sự hoang liêu.
Pairings: KandaAllen

~*~*~*~*~

Bước qua m giới )

Profile

invitan: (Default)
invitan

March 2017

S M T W T F S
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
26 2728293031 

Syndicate

RSS Atom
Page generated 21/9/17 19:22

Expand Cut Tags

No cut tags