Author: LadyLark Disclaimer:
Original version: http://www.fanfiction.net/s/3342264/1/Q&A
Rating: K
Genre: Humor
Warning: Slight shounen-ai. Không dành cho những người dị ứng với "gay"
Summary: Hikaru và Akira bị buộc tham dự một cuộc phỏng vấn. Còn gì tệ hơn? Chỉ có thể là người phóng viên.
Đầu Touya Akira đau như búa bổ. Căn nguyên của cơn đau đang yên vị đối diện cậu, ghi ghi chép chép vào cuốn số tay in hàng chữ “Từ bàn viết của Amano Yoko” bằng tiếng Anh xoáy ốc. Khi đồng ý trả lời phỏng vấn, cậu và Shindou cứ tưởng rằng người thực hiện là một phóng viên tạp chí cờ vây quen thuộc nào đó chứ đâu phải cái cô nàng này từ Potato, một tạp chí hàng đầu dành cho thiếu niên.
Cú sốc đầu tiên là địa điểm phỏng vấn: một quán cà phê đông nghịt ở trung tâm Harajuku. Thợ ảnh của cô ta, một thanh niên tên Fuji, nháy được vài tấm ‘rất thực’ về cảnh cả hai chơi cờ khi Amano gọi đồ uống.
Trong lúc họ chơi, Amano bắt đầu cuộc phỏng vấn. “Các cậu hẳn đã biết rằng Potato là một tạp chí dành cho giới trẻ tập trung vào thời trang và những lời khuyên chăm sóc sắc đẹp cho những cô gái trẻ tân thời. Nhưng ngoài quần áo và trang sức ra thì mỗi tháng chúng tôi có thêm một chuyên đề về những thanh niên Nhật Bản đương thời. Tháng này chúng tôi tập trung vào giới Cờ vây.”
“Tháng trước cô phỏng vấn ai?” Shindou hỏi ngây thơ. Akira lầm bầm gì đó khi nghe lời bóng gió, mắt liếc nữ phóng viên.
Má hơi phớt đỏ nhưng ngay lập tức cô ta trả lời. “Hai trong số những ngôi sao quần vợt hàng đầu Nhật Bản, Echizen Ryoma và Atobe Keigo.”
“À.”
“Cậu không biết đó là ai phải không, Shindou?” Akira đặt một quân xuống bàn cờ, buộc Shindou mắc vào một cái bẫy thang.
“Không, nhưng hỏi thì đâu có hại gì.” Shindou đáp trả lại bằng một nước đi. “Vậy sao lại chọn chúng tôi?”
“Bởi vì tôi đã thăm dò về những kỳ thủ trẻ ưa nhìn và gây ảnh hưởng lớn nhất và tên các cậu được nhắc tới nhiều nhất.”
“Phải, tôi hiểu. Đơn giản là cô đang chụp ảnh chúng tôi để trưng những ‘hottie’ đang làm nóng cả giới Cờ vây chứ gì.”
“Shindou!”
“Sao nào? Akari hay đọc mấy thứ này, mặc dù cô ấy thích Seventeen hơn. Kêu lời khuyên bên đó tốt hơn.”
“Cậu nói đúng đó.” Amano đặt tách xuống bàn cờ và lục lọi túi để lấy máy ghi âm và quyển sổ tay.
Akira há hốc miệng vì sự vô lễ, cậu với lấy chiếc tách và đặt lại bên bàn cờ.
“Vậy điều gì khiến các cậu quyết định theo đuổi cái Cuộc chơi dành cho những Quý Ông Đại Cao Tuổi này?” cô ta hỏi, không thèm để ý tới câu nói hớ hênh của mình.
“Cái gì?!” Shindou la lên.
“Cô nói cái gì?”
Cô ta nhe răng cười. “Chú ý rồi chứ? Điều gì khiến các cậu quyết định trở thành kỳ thủ chuyên nghiệp, cái nghề thống trị bởi những người tuổi trên bốn mươi?”
Akira cau mặt. Mặc dù cậu có thể trả lời câu hỏi này khi mắt nhắm, độ khiếm nhã khiến cậu khó chịu. “Tôi không biết đã từng có lúc nào tôi không muốn chơi cờ vây. Những ký ức đầu tiên của tôi là khi cha tôi chỉ cách cầm quân cờ. Lần đầu tiên tôi khiến bàn cờ gỗ dẻ ngân vang, tôi đã biết rằng mình sẽ chơi cờ vây suốt cả cuộc đời.”
“Còn cậu, Shindou-kun?”
“Chỉ là tình cờ thôi,” Shindou bắt đầu. Akira đổ người về phía trước, ngay cả sau từng ấy năm, cậu vẫn không rõ cái gì đã thúc đẩy cậu ta chơi cờ vây. “Tôi nghĩ tất cả bắt đầu từ khi tôi tìm thấy cái bàn cờ ở gác xép của ông nội. Tôi định sẽ bán nó đi để mua trò chơi điện tử. Nhưng có cái gì đó ở cái bàn cờ đã lôi tôi đến với trò chơi.” Cậu cười. “Ai mà biết được, có thể hồn ma của một kỳ thủ cờ vây thời xưa đã ám lấy tôi cũng nên.” Cậu đặt quân lên bàn cờ, một nước đi nhắc Akira nhớ tới Shusaku.
“Hmmm, thú vị thật.” Đặt bút lên kề môi, Amano mỉm cười. “Vậy Shindou, món ăn yêu thích của cậu là gì?”
Shindou ngước lên nhìn phóng viên bối rối. “Ramen.”
Cô ta quay về phía cậu, và Akira có thể cảm nhận được dấu hiệu của một cơn đau đầu sắp tới. “Còn cậu, Touya-kun?”
“Tôi thích mochi và cánh sen,” cậu đáp lịch sự.
“Truyền thống thật. Cậu thích loại phim gì nhất?”
Akira chớp mắt. “Tôi không thấy có liên quan gì hết.”
“Thì cứ chiều tôi đi.”
“Tôi không hay xem phim, Amano-san. Tôi không có thời giờ,” cậu giải thích. “Nhưng tôi rất thích mấy bộ James Bond cũ.”
“Ngạc nhiên thật!”
“Không đùa đấy chứ! Tớ không biết cậu thích phim ngoại.”
“Thường thì không, nhưng mà độ kỳ cục có tác dụng gây hài.”
“Tôi tưởng cậu thích điện ảnh Nhật kinh điển cơ đấy, Touya-kun.”
“Những bộ đó hay, nhưng khi tôi có thời gian để đi xem một bộ phim thực sự thì tôi thích thoát ly thực tế hơn.”
Cô ta quay về Shindou chờ đợi.
Cậu nhún vai. “Tôi thích phim thể thao. Và cực kỳ thích kinh dị. Bạn tôi Akari thì ghét. Kêu rằng ma khiến cô ấy rợn cả người.”
“Nghe có vẻ hai người khá thân.”
“Có lẽ thế.”
“Tuyệt. Nói về con gái, có ai trong số các cậu có bạn gái không?”
“Không!” cả hai kêu lên đồng thanh.
“Độc giả của tôi sẽ rất vui khi nghe tin đó.”
Shindou đảo mắt. “Tuyệt thật.”
Cuộc phỏng vấn kéo dài thêm hai mươi phút điên rồ nữa. Cô phóng viên hỏi vài câu không những khó chịu mà còn vô nghĩa. Cô ta hỏi họ về quần áo họ mặc. Môn học yêu thích ở trường. Và vân vân. Chẳng hề chạm tới chủ đề về sự đối đầu giữa họ hay những kỳ thủ trẻ khác đang thổi luồng gió mới vào giới Cờ vây.
Khi đã thoát khỏi quán cà phê, Shindou quay về phía cậu với một nụ cười ranh mãnh. “Cậu còn nhớ câu hỏi rằng nếu chúng ta có bạn gái không?”
“Còn.”
“Cậu có nghĩ chúng ta nên bảo cho cô ta biết rằng chúng ta là gay không?”
The end.
- Từ tác giả: Hikaru no Go was created by Hotta and Obata and is owned by Shonen Jump, Viz and a lot of people who are not me. I am just borrowing their characters to torture for a bit.
- Từ người dịch: Ok, Hikaru no Go không thuộc về tác giả, nhưng cốt truyện thì có. Chỉ có người dịch chả sở hữu cái gì hết.
Original version: http://www.fanfiction.net/s/3342264/1/Q&A
Rating: K
Genre: Humor
Warning: Slight shounen-ai. Không dành cho những người dị ứng với "gay"
Summary: Hikaru và Akira bị buộc tham dự một cuộc phỏng vấn. Còn gì tệ hơn? Chỉ có thể là người phóng viên.
Happy Valentine's day, my dear 
~*~*~
~*~*~
Đầu Touya Akira đau như búa bổ. Căn nguyên của cơn đau đang yên vị đối diện cậu, ghi ghi chép chép vào cuốn số tay in hàng chữ “Từ bàn viết của Amano Yoko” bằng tiếng Anh xoáy ốc. Khi đồng ý trả lời phỏng vấn, cậu và Shindou cứ tưởng rằng người thực hiện là một phóng viên tạp chí cờ vây quen thuộc nào đó chứ đâu phải cái cô nàng này từ Potato, một tạp chí hàng đầu dành cho thiếu niên.
Cú sốc đầu tiên là địa điểm phỏng vấn: một quán cà phê đông nghịt ở trung tâm Harajuku. Thợ ảnh của cô ta, một thanh niên tên Fuji, nháy được vài tấm ‘rất thực’ về cảnh cả hai chơi cờ khi Amano gọi đồ uống.
Trong lúc họ chơi, Amano bắt đầu cuộc phỏng vấn. “Các cậu hẳn đã biết rằng Potato là một tạp chí dành cho giới trẻ tập trung vào thời trang và những lời khuyên chăm sóc sắc đẹp cho những cô gái trẻ tân thời. Nhưng ngoài quần áo và trang sức ra thì mỗi tháng chúng tôi có thêm một chuyên đề về những thanh niên Nhật Bản đương thời. Tháng này chúng tôi tập trung vào giới Cờ vây.”
“Tháng trước cô phỏng vấn ai?” Shindou hỏi ngây thơ. Akira lầm bầm gì đó khi nghe lời bóng gió, mắt liếc nữ phóng viên.
Má hơi phớt đỏ nhưng ngay lập tức cô ta trả lời. “Hai trong số những ngôi sao quần vợt hàng đầu Nhật Bản, Echizen Ryoma và Atobe Keigo.”
“À.”
“Cậu không biết đó là ai phải không, Shindou?” Akira đặt một quân xuống bàn cờ, buộc Shindou mắc vào một cái bẫy thang.
“Không, nhưng hỏi thì đâu có hại gì.” Shindou đáp trả lại bằng một nước đi. “Vậy sao lại chọn chúng tôi?”
“Bởi vì tôi đã thăm dò về những kỳ thủ trẻ ưa nhìn và gây ảnh hưởng lớn nhất và tên các cậu được nhắc tới nhiều nhất.”
“Phải, tôi hiểu. Đơn giản là cô đang chụp ảnh chúng tôi để trưng những ‘hottie’ đang làm nóng cả giới Cờ vây chứ gì.”
“Shindou!”
“Sao nào? Akari hay đọc mấy thứ này, mặc dù cô ấy thích Seventeen hơn. Kêu lời khuyên bên đó tốt hơn.”
“Cậu nói đúng đó.” Amano đặt tách xuống bàn cờ và lục lọi túi để lấy máy ghi âm và quyển sổ tay.
Akira há hốc miệng vì sự vô lễ, cậu với lấy chiếc tách và đặt lại bên bàn cờ.
“Vậy điều gì khiến các cậu quyết định theo đuổi cái Cuộc chơi dành cho những Quý Ông Đại Cao Tuổi này?” cô ta hỏi, không thèm để ý tới câu nói hớ hênh của mình.
“Cái gì?!” Shindou la lên.
“Cô nói cái gì?”
Cô ta nhe răng cười. “Chú ý rồi chứ? Điều gì khiến các cậu quyết định trở thành kỳ thủ chuyên nghiệp, cái nghề thống trị bởi những người tuổi trên bốn mươi?”
Akira cau mặt. Mặc dù cậu có thể trả lời câu hỏi này khi mắt nhắm, độ khiếm nhã khiến cậu khó chịu. “Tôi không biết đã từng có lúc nào tôi không muốn chơi cờ vây. Những ký ức đầu tiên của tôi là khi cha tôi chỉ cách cầm quân cờ. Lần đầu tiên tôi khiến bàn cờ gỗ dẻ ngân vang, tôi đã biết rằng mình sẽ chơi cờ vây suốt cả cuộc đời.”
“Còn cậu, Shindou-kun?”
“Chỉ là tình cờ thôi,” Shindou bắt đầu. Akira đổ người về phía trước, ngay cả sau từng ấy năm, cậu vẫn không rõ cái gì đã thúc đẩy cậu ta chơi cờ vây. “Tôi nghĩ tất cả bắt đầu từ khi tôi tìm thấy cái bàn cờ ở gác xép của ông nội. Tôi định sẽ bán nó đi để mua trò chơi điện tử. Nhưng có cái gì đó ở cái bàn cờ đã lôi tôi đến với trò chơi.” Cậu cười. “Ai mà biết được, có thể hồn ma của một kỳ thủ cờ vây thời xưa đã ám lấy tôi cũng nên.” Cậu đặt quân lên bàn cờ, một nước đi nhắc Akira nhớ tới Shusaku.
“Hmmm, thú vị thật.” Đặt bút lên kề môi, Amano mỉm cười. “Vậy Shindou, món ăn yêu thích của cậu là gì?”
Shindou ngước lên nhìn phóng viên bối rối. “Ramen.”
Cô ta quay về phía cậu, và Akira có thể cảm nhận được dấu hiệu của một cơn đau đầu sắp tới. “Còn cậu, Touya-kun?”
“Tôi thích mochi và cánh sen,” cậu đáp lịch sự.
“Truyền thống thật. Cậu thích loại phim gì nhất?”
Akira chớp mắt. “Tôi không thấy có liên quan gì hết.”
“Thì cứ chiều tôi đi.”
“Tôi không hay xem phim, Amano-san. Tôi không có thời giờ,” cậu giải thích. “Nhưng tôi rất thích mấy bộ James Bond cũ.”
“Ngạc nhiên thật!”
“Không đùa đấy chứ! Tớ không biết cậu thích phim ngoại.”
“Thường thì không, nhưng mà độ kỳ cục có tác dụng gây hài.”
“Tôi tưởng cậu thích điện ảnh Nhật kinh điển cơ đấy, Touya-kun.”
“Những bộ đó hay, nhưng khi tôi có thời gian để đi xem một bộ phim thực sự thì tôi thích thoát ly thực tế hơn.”
Cô ta quay về Shindou chờ đợi.
Cậu nhún vai. “Tôi thích phim thể thao. Và cực kỳ thích kinh dị. Bạn tôi Akari thì ghét. Kêu rằng ma khiến cô ấy rợn cả người.”
“Nghe có vẻ hai người khá thân.”
“Có lẽ thế.”
“Tuyệt. Nói về con gái, có ai trong số các cậu có bạn gái không?”
“Không!” cả hai kêu lên đồng thanh.
“Độc giả của tôi sẽ rất vui khi nghe tin đó.”
Shindou đảo mắt. “Tuyệt thật.”
Cuộc phỏng vấn kéo dài thêm hai mươi phút điên rồ nữa. Cô phóng viên hỏi vài câu không những khó chịu mà còn vô nghĩa. Cô ta hỏi họ về quần áo họ mặc. Môn học yêu thích ở trường. Và vân vân. Chẳng hề chạm tới chủ đề về sự đối đầu giữa họ hay những kỳ thủ trẻ khác đang thổi luồng gió mới vào giới Cờ vây.
Khi đã thoát khỏi quán cà phê, Shindou quay về phía cậu với một nụ cười ranh mãnh. “Cậu còn nhớ câu hỏi rằng nếu chúng ta có bạn gái không?”
“Còn.”
“Cậu có nghĩ chúng ta nên bảo cho cô ta biết rằng chúng ta là gay không?”
The end.