Authors: Invisible_girl & andyprue (Fic hợp tác ^^ Xin cho một tràng pháo tay ^^)
Disclaimer: We don't own Hikaru no Go or Death Note. They belong to Hotta Yumi, Obata Takeshi and Tsugumi Ohba
Genres:: Death fic
Rating: PG-13
Pairings: Sai & Hikaru
Summary: Nếu người nhặt được Death Note không phải là Raito Yagami... mà là một cậu bé và một con ma?
Warning: Xuyên tạc HnG, xuyên tạc DN, không dám đảm bảo gì về số phận của Sai và Hikaru
Gift fic for Sai-sama, though you're not the main character...
Chapter 3 | Chapter 5
Disclaimer: We don't own Hikaru no Go or Death Note. They belong to Hotta Yumi, Obata Takeshi and Tsugumi Ohba
Genres:: Death fic
Rating: PG-13
Pairings: Sai & Hikaru
Summary: Nếu người nhặt được Death Note không phải là Raito Yagami... mà là một cậu bé và một con ma?
Warning: Xuyên tạc HnG, xuyên tạc DN, không dám đảm bảo gì về số phận của Sai và Hikaru
Gift fic for Sai-sama, though you're not the main character...
Chapter 3 | Chapter 5
Một khoảng không rộng lớn mênh mang, nơi mà chỉ có bóng tối bao trùm, thống trị. Từ xa thăm thẳm, những tiếng la hét, rên rỉ, van nài cứ kéo dài văng vẳng, vang vọng vào bốn bức tường đá làm cho cả người gan dạ nhất cũng phải rùng mình khiếp sợ. Tiếng tóc tách của những giọt nước dột từ trên trần hang hòa lẫn với tiếng rút rít chuột kêu dưới chân khiến cậu sởn da gà.
“Làm ơn…”
Cậu bé giật mình trước tiếng rên vọng lại. Giọng nói này rất quen, quen lắm, nhưng cậu không tài nào nhớ ra được chủ nhân của nó. Đôi bàn chân trần dơ bẩn, rỉ máu vì những viên đá trên sàn điều khiển cậu đi về phía tiếng nói.
“…Cho tôi chơi cờ…”
Có ánh sáng ở cuối đường. Một thứ ánh sáng mờ ảo, không đem lại cho người ta cái cảm giác sung sướng của những tế bào thần kinh thị giác hoạt động, mà là để cảnh báo rằng có một cái gì đó rất, rất nguy hiểm ở bên trong. Vừa lúc mắt cậu bé bắt đầu cảm nhận được những gì trước mặt, cậu bỗng há hốc mồm, mắt trợn trừng trong sự ngạc nhiên pha lẫn với phẫn nộ.
Con-ma-cờ-vây, người thầy và là người bạn thân nhất, người luôn luôn ở bên cậu, người đã đưa cậu đến với cờ vây, giờ đang ngồi bệt trên sàn, lưng dựa vào tường, tay chân buông thõng, mái tóc tím óng ánh bồng bềnh che đi khuôn mặt anh. Bộ lễ phục thời Heian nay không còn mang màu trắng toát tinh khiết của lụa nữa nữa, mà đã loang lổ những vệt đỏ thẫm…
Của máu…
“Sai!” Cậu bé muốn hét thật to lên và chạy đến chỗ anh, đỡ anh dậy, nhưng đột nhiên cổ họng cậu bỗng khô rát, nói không thành tiếng, còn đôi chân cứ như bị đóng đinh vào mặt đất nhơm nhớp đầy bùn đất. Tim cậu đập thình thịch, mạnh đến mức có cảm giác như màng nhĩ cậu sắp nổ tung vì nó.
"Thế nào rồi hồn ma của loài người? Hay là ta nên nói, hồn ma của sự đày đọa?" Bỗng một tiếng cười quỷ quái, tàn bạo và kinh hoàng dội vào tai, thức tỉnh hết tất cả các bộ phận cảnh giác trên mọi cơ quan trong người cậu.
Shinigami!
“Làm ơn…cho tôi chơi cờ…chỉ một ván…làm ơn…” Giọng Sai thều thào, khản đặc, mất hết sức sống. Vẫn với cái dáng vẻ nhầy nhụa, nhớp nháp, da bong ra từng mảng, còn khuôn mặt thì cười gian lộ ra mấy cái răng đen xì, gãy vụn, mớ tóc lòa xòa – hay đúng hơn là mớ lông mọc trên đầu hắn che khuất đi đôi mắt trắng dã, vô hồn; Shinigami bỗng giựt lấy nắm tóc lòa xòa xốc mặt Sai về phía ánh sáng.
Cậu bé phải lấy tay che miệng lại trong kinh hãi.
Khuôn mặt thánh thiện, trong trắng, đẹp hút hồn người xưa của Sai giờ đã bị tàn phá bởi những vết thâm tím ở cằm, mắt và cả khóe môi. Chiếc mũi dọc dừa uốn éo thành một hình dáng kì quặc, dường như là hậu quả của những cú đấm mạnh bạo không thương tiếc. Hàm răng trắng đẹp tuyệt vời của anh bị khuyết mấy chỗ. Một thứ chất lỏng sền sệt nhỏ giọt từ miệng, từ mũi, và dường như kể cả những giọt lệ đã khô của anh cũng mang màu đỏ thẫm chết chóc. Đôi mắt nhắm nghiền, không hiểu là do những cục máu bầm tụ lại hay vì anh đã quá mệt mỏi, quá kiệt sức rồi, chỉ muốn buông xuôi, đầu hàng tất cả; phó mặc cho số phận đày đọa cái thể xác nhỏ bé yếu ớt này.
Sai không còn là chính anh nữa. Anh ấy…đã thực sự trở thành một hồn ma.
“Không.bao.giờ” Shinigami đáp gọn lỏn, rồi đột ngột nhe hàm răng ghê tởm bốc mùi của hắn ngoạm vào cổ anh.
Người thanh niên thời Heian, ngạc nhiên thay, không hề lộ ra dù chỉ một tiếng rên nào. Chỉ có đôi lông mày mệt mỏi của anh cau lại đau đớn, lệ lại một lần nữa rơi.
Cậu bé tê cóng cả người. Vì phẫn nộ, căm thù pha lẫn nỗi khiếp sợ, kinh hoàng. Lồng ngực cậu như muốn nổ tung ra trước sức ép khổng lồ của trái tim yếu đuối đang vang lên từng tiếng than khóc cho người mà cậu yêu quý hơn bất kì ai. Tại sao lại như thế này? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Sai!!! Tâm trí cậu gào thét, muốn chạy lại bên anh, xô tên tử thần chết chóc đó ra mà đỡ lấy anh, nhưng không thể…
Bỗng Sai ngước lên, đôi mắt thẫn thờ, mất hết sự sống nhìn thẳng vào cậu. “Hikaru…giúp anh…” Anh đưa tay về phía cậu, bàn tay gầy gộc, trơ xương và đẫm máu. Cậu nhìn trân trân vào đôi bàn tay ấy, và vừa lúc định nắm lấy nó, bỗng một tiếng nói trong kí ức của cậu vang lên mạnh mẽ.
Nếu ngươi tiếp xúc với hồn ma đó, thì chưa cần đợi ta ra tay, linh hồn ấy cũng sẽ tan biến vĩnh viễn và không bao giờ được đầu thai.
Cậu vội rụt tay lại. Sai…Sai của cậu không thể biến mất được…bằng mọi giá, không thể để cho điều ấy xảy ra. Nhưng…Mình phải giúp Sai! Những giọt lệ nóng hổi lăn trên gò má của cậu, cậu thấy mình bất lực, muốn giúp nhưng không thể giúp. Nhìn người thầy của mình bị hành hạ như thế…Cậu gục ngã xuống đất bằng đầu gối, hai tay ôm chặt lấy chính mình, cố gắng dừng cơn nức nở đang bóp nghẹn trái tim của cậu.
“Em không giúp anh sao, Hikaru?” Giọng Sai tuy thều thào, khản đặc và không chút cảm xúc, nhưng sao cậu bé cảm thấy như anh đang trách mình. Cậu vừa định trả lời thì bỗng tên shinigami quay lại, đôi mắt gian tà nhìn chòng chọc như thể đang đọc suy nghĩ của cậu vậy. Đột nhiên, chỉ trong một khoảnh khắc, hắn bỗng dùng hay bàn tay đầy móng vuốt của mình quặp sâu vào trong da thịt của Sai, rồi chợt xé toạc anh ra làm đôi.
Một tiếng thét hãi hùng, tuyệt vọng vang lên, không hiểu từ con người tội nghiệp kia hay là cậu bé đang quỳ mọp trên sàn, hai tay bịt mắt lại.
Cậu bé có thể cảm thấy những tia li ti văng vào tay cậu, một chất lỏng ươn ướt chảy qua chân cậu, và một tiếng “bịch” của cái gì đó mềm mềm, như…
Xác người.
Tim cậu thắt lại, chặt đến mức muốn đứt làm đôi. Máu dường như không tuần hoàn trong cơ thể nữa. Từng hơi thở thoát ra một cách khó nhọc. Cảm giác như có một luồng điện chạy dọc xương sống, đâm xuyên qua óc cậu. Gục đầu xuống vũng máu. Cổ họng nấc lên từng tiếng khô rát.
Sai…Sai…Sai…
Điều đó…không phải vừa xảy ra đấy chứ? Không…không…không…
Anh ấy…vừa mới ở đây mà…vừa mới…mới…
“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!”
“Hikaru?”
~*~*~
“Hikaru?”
Cậu bé tóc nửa vàng nửa đen mở bừng mắt, ngồi bật dậy, thở hổn hển như người sắp chết đuối mới được cứu lên bờ, mà không, còn tệ hơn nữa, cậu dường như mới được vớt từ tận cùng của đau khổ, tuyệt vọng mà không cái chết nào có thể cứu vãn được.
Tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực, tưởng chừng như nếu cậu chỉ cần nhúc nhích một cơ bắp thôi là nó sẽ vỡ toang thành từng mảnh, mang đi cả cuộc sống của cậu. Chân tay run lẩy bẩy, mồ hôi ướt đẫm cả áo mặc dù điều hòa vẫn để ở mức 22 độ C.
“Hikaru, em có sao không vậy?”
Cậu chợt bừng tỉnh. Cái cảm giác này…giọng nói này…chẳng phải…
Bỗng ký ức của những gì mới xảy ra ùa về, xâm lấn trí não cậu. Sai…Shinigami…máu…xác người…
Xé toạc làm đôi…
Cậu bỗng lấy tay ôm chặt lấy đầu, vừa vùi mặt xuống gối vừa thét không thành tiếng. Không mà!!! Điều đó không xảy ra!!! Không phải!!! Chỉ là…chỉ là…
“Bình tĩnh lại nào Hikaru, chỉ là giấc mơ thôi, và nó đã qua rồi.”
Nhanh như chớp, cậu bé ngẩng mặt lên nhìn về hướng giọng nói. Sai…vẫn còn đó…vẫn còn cái nét mặt thánh thiện, dịu dàng, không chút tì vết của số phận…vẫn còn làn da trắng hồng mịn màng, không một vết thương…
Vẫn còn tồn tại…
Hikaru bật khóc. Những giọt lệ hòa tan những cục ghèn bên mi mắt làm cho mắt cay…thật cay…như xát vết thương vào muối. Lấy tay dụi dụi con mắt, không hiểu vì sao lại khóc. Khóc mừng vì đã tỉnh lại, khóc sợ những gì vừa chứng kiến, hay khóc thương cho số phận của mình.
Sai tiến lại gần Hikaru, đôi mắt buồn của anh ngắm nhìn hình dáng gầy gò, tuyệt vọng đang cuộn mình lại trên giường mà nức nở. Cố kìm nén mong mỏi được vòng đôi tay qua người cậu bé, vỗ về an ủi cậu như vẫn thường làm. Nhưng anh biết điều đó đồng nghĩa với tự sát – mà không, còn tệ hơn cả tự sát nữa. Con ma chỉ còn biết dùng ngôn ngữ để truyền đạt tình yêu thương, quan tâm với người học trò của mình.
“Không sao đâu, Hikaru. Đã qua, tất cả đã qua rồi. Kết thúc rồi.”
Chưa kết thúc đâu. Tất cả…chỉ mới bắt đầu thôi.
~*~*~
“Cả lớp chuẩn bị cho thầy bài 49, tuần sau thầy sẽ kiểm tra.” Giọng nói sang sảng của thầy giáo dạy Toán vang lên, và được hộ tống bởi nhiều tràng thở dài từ phía học sinh. Hikaru nằm bẹp trên bàn, chả thiết nghĩ ngợi hay than phiền vì bài tập về nhà. Chả muốn đợi đến hết giờ học để chơi cờ, chẳng muốn gì cả. Ngủ cũng không được, vì cứ mỗi lần nhắm mắt lại là cái cảnh tượng hãi hùng ấy lại tràn về, xâm lấn trí óc cậu. Đột nhiên thấy chán chường, chán đời. Không biết mình muốn gì, cũng không biết mình nên làm gì. Giống như bơ vơ trơ trọi trong đen tối mịt mùng, không thấy tương lai, không thấy quá khứ, còn chân tay thì bị trói chặt lại ở một chỗ, chẳng tiến cũng chẳng lùi được.
Tiết tới là tiết Anh. Một tiết học mà cậu không ngủ thì không còn là cậu nữa. Đã thế, không chừng bà cô lại hỏi về cuốn sổ hôm nọ. Nghĩ đến mà rùng mình.
Hikaru bèn xếp sách vở lại cho vào cặp, rồi xách nó lên và đi ra khỏi lớp, mặc cho những con mắt trầm trồ kinh ngạc từ phía bạn bè và những lời xì xào vang lên không lâu sau đó. Mặc kệ hết tất cả, cậu chán, chán lắm rồi.
“Hikaru à?” Tiếng Sai vọng lại, ngạc nhiên vì hành động của cậu bé. Nhưng cậu cũng chẳng màng.
Hikaru đã mong là rời lớp trước khi cô đến. Nhưng đã quá muộn, cô giáo đã ở ngay cửa. Lần thứ 2 trong tuần, cậu chạy khỏi cô, bán sống bán chết mà không để lại một lời giải thích. Kiểu này chắc không dám nhìn mặt cô nữa quá.
“Hikaru à, em cúp tiết sao?” Giọng của con ma lại một lần nữa cất lên, nhưng một lần nữa lại bị lờ đi bởi cậu bé tóc hai màu. Đầu óc của Hikaru giờ như mớ bòng bong, chẳng biết đi đâu, chẳng biết làm gì. Lại còn bị người đi đường tặng cho những ánh nhìn ái ngại cho một cậu học sinh trốn học.
“Hikaru à…” Sai cố tiếp cận cậu bé lần nữa, khi hai người đang đi trong một con hẻm nhỏ vắng lặng. Có cảm giác như thời gian đang quay trở lại, như lúc mà Sai đụng vào quyển Death Note trong ngày đầu tiên nhận được quyển sổ chết chóc này.
Nhưng ít ra thì lần này không như vậy. Nhận ra nét lo nghĩ của cậu bé, con-ma-cờ-vây bỗng chợt nảy ra một ý nghĩ.
“Này Hikaru, dạo này em căng thẳng nhiều quá neh, sao không chơi vài ván cờ vây cho khuây khỏa, hay là đi đến viện cờ để đăng ký làm Viện sinh đi, suýt nữa là mình quên mất điều này đó!” Sai vừa nói vừa quay tay rối rít như một đứa trẻ, tuy vậy anh vẫn cẩn thận không để vạt áo lùng thùng của mình sơ hở đụng vào người cậu bé.
Hikaru ngước lên nhìn vẻ mặt tươi tắn của Sai. Cậu không nghĩ rằng cái tâm trạng này có thể làm được bất cứ thứ gì, nhưng dù sao…Cậu bé không muốn làm Sai buồn. Đôi khi cậu tự hỏi, làm sao anh có thể làm thế được, vẫn vui tươi yêu đời khi số phận dường như luôn chống đối lại anh…
Hikaru gắng nở một nụ cười.
“Ừ, đi thôi nào Sai!”
~*~*~
“Thế nào rồi?” Một bóng đen lớn bước đến từ phía sau hắn, chậm rãi với gương mặt đểu giả như thường ngày. “Con người thú vị chứ, hả?”
“Rất thú vị là đằng khác…Càng ngày càng thú vị…” Hắn cười thô bỉ, để lộ ra hàm răng vàng khè, nhọn hoắt. Cặp mắt trắng dã nhìn chằm chằm vào hai người phía dưới, làm tên kia nhìn theo.
“Vậy ngươi định làm gì với chúng?”
“Còn sao nữa…Hủy hoại chúng dần dần…từ trong ra ngoài…đến khi chúng phải cầu xin ta được chết…” Hắn cười. Một tiếng cười nham nhở, tàn ác, như một mũi tên sắc lạnh xẻ không khí làm đôi, như lưỡi hái của thần chết hút hết ô xi…hút hết sự sống…
“Thật là kinh khủng. Ngươi bệnh hoạn hơn là ta nghĩ đấy. Ta thì chỉ muốn chơi đùa với chúng thôi”
“Chẳng phải cái cảm giác được hành hạ con mồi của mình vẫn thú vị hơn sao…”
Tên kia chỉ lắc đầu rồi cất cánh bay đi, để lại tên shinigami còn lại ngắm nhìn hai kẻ bất hạnh đã bị số phận đưa đẩy vào bàn tay của ác quỷ.
~*~*~
“Hóa ra kì phổ là bản ghi chép lại các nước đi trong một ván cờ. Giờ thì biết rồi nhưng viết cái quái gì vào đây bây giờ?” Cậu bé tóc hai màu than thở một mình trong căn phòng thí nghiệm Hóa học, nơi được câu lạc bộ cờ vây trường Haze “trấn giữ”. Hikaru vừa mới ở Viện cờ về, vừa mới đăng ký thi làm Viện sinh, và cũng vừa mới biết đến cái gọi là “kì phổ”. Nhưng điều quan trọng ở đây là cậu mù tịt về cái quyển sổ mỏng manh đang cầm trên tay, mà kì thi thì chỉ còn vài ngày nữa. “Thôi kệ, chắc anh Tsutsui sẽ biết”. Cậu tự trấn an.
Cánh cửa phòng Hóa học bỗng mở toang, với Mitani kéo theo một cậu bạn khá to cao chạy vào. “Shindou!” Cậu bé tóc đỏ kêu to lên, “Một thành viên mới này! Cậu ấy biết chơi đấy!”
Hikaru bật dậy khỏi chỗ ngồi. “Tuyệt! Thiếu anh Tsutsui nhưng ta vẫn có thể tham gia giải học sinh rồi!”
Sai ngắm nhìn vẻ mặt tươi cười của cậu bé. Ai có thể ngờ rằng, chỉ mới nửa tiếng trước thôi, hiện hữu trên gương mặt tròn trịa ngây thơ ấy là một nét buồn, sầu não, suy nghĩ lo âu? Có lẽ cờ vây đã kéo Hikaru trở về với bản chất thật, với nụ cười hồn nhiên ngày nào…
Tuy…chỉ là tạm thời…
“Cậu quên rằng…Viện sinh không được tham gia các giải nghiệp dư rồi sao?”
Hikaru vội ngước lên từ quyển kì phổ cầm trên tay, mắt nhìn thẳng vào Mitani như thể mình vừa nghe nhầm một điều gì đó. Cậu cũng cầu trời rằng mình đã nghe nhầm.
“May mà cậu biết trước khi đăng kí. Giờ thì chúng ta chơi cờ thôi.” Mitani vừa tung quân cờ vừa bước đi ra đằng sau Hikaru, ngó nghiêng chung quanh. “Shindou, cho tôi mượn quyển sổ này, tôi cần phải ghi danh sách tham gia giải cờ vây”. Dường như giọng của cậu bé hơi lạc đi, những sợi tóc đỏ rũ xuống khi cậu cúi người để viết. Hikaru chỉ có thể thốt lên “Ah…uhm…”, đôi mắt tuyệt vọng cúi xuống nhìn bản kì phổ, những ý nghĩ rối tung đối nghịch nhau chợt hiện lên.
Đột nhiên cậu cảm thấy khó thở. Nhức đầu, buồn nôn, chóng mặt. Chân không đứng vững. Mồ hôi lạnh toát ra khắp người. Cảm giác như linh tính mách bảo, Hikaru bỗng quay ngoắt sang Sai.
Con ma cũng không hơn gì cậu, nếu không muốn nói là tệ hơn. Nằm sóng xoài trên sàn, tóc rũ rượi, bàn tay ôm chặt lấy ngực, đầu gục xuống đất. Miệng luôn hồi thốt lên những tiếng rên, như bề đau đớn lắm. Một tay chỉ về phía đằng sau Hikaru, run lẩy bẩy.
Bỗng có tiếng quân cờ rơi lạch cạch trên sàn.
Tiếng ghế đổ.
Tiếng cơ thể ngã uỵch trên sàn.
Tiếng la hét.
Hikaru đứng như trời trồng, ngây ra trước cảnh tượng trước mắt.
Trên bàn, một tờ giấy đôi bị túm lại, nhăn nhó, ghi hai dòng chữ. Danh sách học sinh tham dự giải cờ vây…1. Mitani Yuuki…Bên cạnh là một quyển sổ có bìa đen, khắc chữ màu trắng bạc.
Death Note.
Dưới sàn, cậu bé tóc đỏ nằm sóng xoài.
Chết.
To be continued...
(no subject)
29/3/09 09:50 (UTC)Tớ viết gớm nhỉ >__>''...
Phải chi được viết nhiều hơn T___T"