[Bức họa chết] Máu & Đêm
28/3/09 23:05--o0o--
Fandom: Bức họa chết - HacPhongLong
Disclaimer: Chẳng có ai thuộc về tôi, tất cả đều thuộc về HacPhongLong.
Genres: POV/Angst
Rating: K
Pairings: non-pairing
Summary: Có những đêm tôi chợt tỉnh dậy, xen giữa những giấc mơ là sắc đỏ đen lờn vờn. Bức họa của tôi... Bức họa của Vỹ Hà... Bức họa của Máu và Đêm...
Gift fic for my dear HPL
Người đã chết. Chỉ còn nghệ thuật là sống...
Đêm đen. Tôi thu mình vào góc phòng bệnh. Nhà thương điên, mỉa mai thật. Trại giam thì có. Phan Minh có vào thăm tôi hai lần. Hứa hẹn đủ điều. Không rõ tại sao, nhưng tôi cảm thấy mình thật sự phát điên rồi. Phan Minh nói đừng tưởng tượng lung tung. Không, tôi chẳng tưởng tượng. Đơn giản là tôi thấy vậy. Sống giữa những con người vật vờ và ngu ngốc quả thực người có bình thường đến mấy cũng chẳng thể cưỡng lại được cái ý muốn điên loạn.
Chợt nghĩa tới Vỹ Hà. Nghe kể cô ta chết trong tù. Hay đúng hơn là tự tử. Cùng với một bức họa mới. Bức họa mà Vỹ Hà hoàn toàn hiểu. Tôi không biết cái cảm giác khi nghe tin ấy nó gọi là gì. Không phải là tích cực, đương nhiên, nhưng cũng chẳng phải tiêu cực. Chỉ thấy nó mạnh mẽ lắm. Cười nhạt. Tôi chẳng thương xót gì Vỹ hà, nhưng cũng chẳng hận cô ta. Chỉ hận Liễu Thi...
Liễu Thi... em trong, trong lắm, nhưng đắng nghẹt...
Tôi thèm quá, thèm được thấy bức họa cuối cùng của Vỹ Hà. Phan Minh dè dặt lắm khi nói về nó. Hình như có cái gì đó khiến anh ta sợ. Mà cũng phải, bức họa do thiên tài vẽ thì không phải ai cũng hiểu được.
Tôi nhìn những vết sẹo trên cổ tay. Giá như tôi có một con dao. Và màu vẽ. Tại sao tôi vẫn không quên được bức họa ấy, bức họa chết được vẽ bằng gam màu của Thượng Đế?
Hạnh phúc là gì?
Tôi tự hỏi đã bao giờ có ai cho tôi biết thế nào là hạnh phúc?
Tôi tự hỏi giờ tôi có còn đang sống không?
Vỹ Hà đã chết, nhưng thế là đủ với cô ta. Cô ta đã nếm trải hạnh phúc của mình, và thế là quá đủ.
Còn tôi, tôi lựa chọn sự sống, tôi không lựa chọn hạnh phúc. Có lẽ lúc đó nếu tôi chết theo Liễu Thi, tôi sẽ hạnh phúc hơn chăng...?
*~*~*~*~*
"Cộc cộc"
Tiếng gõ cửa vang lên dội vào tường. Không ai trả lời.
- Lê Quân, đồ ăn của cô này!
Bà y tá gọi vọng vào. Vẫn không có tiếng đáp. Bà xoay nắm cửa, khẽ mở ra.
- Lê Quân?
Bà ta sững mình nhìn cảnh tượng trước mắt.
- Ôi Chúa ơi!
Có những đêm tôi chợt tỉnh dậy, xen giữa những giấc mơ là sắc đỏ đen lờn vờn...
Tóc.
Tóc..
Tóc...
Bức họa của tôi... Bức họa của Vỹ Hà...
Căn phòng trống rỗng. Chỉ còn trên sàn một bức họa.
Bức họa của Máu và Đêm
Cửa sổ mở toang ánh vào bầu trời đen kịt.
Và bức họa đỏ tực lên trong đêm một màu máu.
*~*~*~*~*
Còn tôi, tôi lựa chọn sự sống, tôi không chọn hạnh phúc...
Thiếu nữ bước nhẹ trên con đường từ bệnh viện.
*~*~*~*~*
//Cảnh sát trưởng Phan Minh đã từ trần hồi 0h00p ngày hôm qua. Hiện trường không một dấu vết, ngoại trừ một vệt máu loang dài trên sàn, dường như được vẽ bằng máu của nạn nhân và cánh cửa sổ được mở toang. Nghi phạm hiện tại là Lê Quân, bạn gái của nạn nhân vừa trốn khỏi bệnh viện tâm thần và đang bị truy nã...//
Tôi tự nhủ sẽ tìm ra một điều gì đó mà không phải chết.
Ừ thì con người tin vào những thứ họ cho là tồn tại.
Nhưng Thượng Đế vẫn lấy lại những gì thuộc về Ngài, Ngài lấy lại những gam màu.
The end.