Disclaimer: Không ai thuộc về tác giả, dĩ nhiên.
Fandom: Hikaru no Go
Author:
sea_priest3ss
Original version: Things I never asked him
Translator: Invisible_girl
I would be honored if you would like to translate my fic into Vietnamese: how exciting!
Pairing: HikaAki
Summary: Touya tìm thấy những ghi chép của Shindo.
Notes: Ramune là một loại Soda của Nhật có một viên bi trên nắp chai.
Liếc vòng quanh, Touya Akira lôi thêm một chai soda Ramune rỗng từ dưới ghế bành. Nói thiệt, Shindo...! Dường như kẻ chung phòng với cậu nghĩ rằng cứ hễ thuê người đến dọn một lần mỗi tuần là có quyền vứt rác ra sàn bất cứ khi nào thích. Thế này quá là thô lỗ...! Có vài việc Touya không bao giờ tha thứ được cho Shindo, và một trong số đó là sự coi rẻ trắng trợn cái gánh nặng cậu ta trút lên đầu người khác.
Họ đã sống chung được khoảng một năm, và dù có những khác biệt hiển nhiên trong tính cách (Shindo - kẻ đại lười chỉ là một ví dụ điển hình), thực ra mọi việc diễn tiến khá trôi chảy. Giờ thì phần lớn xung đột giữa họ chủ yếu diễn ra trong phòng kín hơn là ở chốn công cộng trước bàn cờ, mà theo Touya, đó là một sự tiến bộ lớn. Cậu chưa hề để ý nhiều về mấy vụ cãi vặt của họ trước công chúng cho tới cái ngày Tuần báo Cờ vây đăng bức ảnh họ đang ném cờ vào nhau (theo đúng nghĩa đen) trên trang nhất. Thậm chí cha cậu đã lắc đầu khi liếc qua tấm ảnh. Quá đủ để Touya quan trọng vấn đề.
Dù sao, những ngày đó cũng đã qua, và giờ đời sống kỳ thủ của họ tách biệt một cách gọn gàng khỏi đời sống riêng tư, điều đó khiến Touya nhẹ cả người. Giờ chỉ cần bắt cậu ta tự dọn dẹp lại một chút, mọi việc chắc chắn sẽ tốt hơn...
Touya dịch ghế để chắc chắn đống giấy gói và kỳ phổ nhàu nát đã bị lôi ra hết. Nhận thấy một mảnh giấy chìa ra từ mặt sau bức họa trên tường, Touya vừa cố giật nó ra vừa lắc đầu. Cậu ta mắc chứng gì mà dính cái này trên đó?
Lạ một điều, mẩu giấy không chịu rời ra. Xem xét kỹ hơn, Touya nhận ra đó không phải là kỳ phổ: đó là vài trang giấy vở gập lại, rồi được dán hay kẹp đằng sau bức tranh. Cơn rùng mình chạy dọc xương sống cậu. Đây là gì? Cậu đã định đặt nó lại mà không xem. Thật thế, chẳng phải việc của cậu. Rõ ràng đó là thứ gì đó riêng tư của Shindo.
Dù sao thì bức hoạ ấy cũng chẳng tầm thường chút nào. Bản sao tranh thời Heian đã khiến cậu tốn tới ba tháng lương và hàng giờ dỗ ngọt cha cậu kiếm nó về, nhưng công sức ấy đáng đồng tiền bát gạo, bởi Shindo đã rơi nước mắt khi nhận được nó dịp Giáng sinh vừa rồi. Touya vẫn không rõ cái hình thù nhún nhảy với mái tóc xoã dài đội mũ eboshi có gì đặc biệt với Shindo đến thế, nhưng đã hơn một lần cậu bắt gặp cậu ta nhìn chằm chằm vào bản gốc trong Viện bảo tàng trên phố như thể bị mê hoặc. Shindo chưa bao giờ giải thích, và Touya cũng chưa bao giờ ép, bởi cậu rõ cậu ta sẽ xúc động đến thế nào. Khi nhận được món quà, điều duy nhất Shindo có thể thốt ra là "Làm sao cậu biết...?"
Touya vô cùng tự hào về món quà hoàn hảo, bởi chẳng có ngày nào mà Shindo không ngắm bức hoạ ấy mỉm cười. Tuy không dám chắc, nhưng cậu dám thề rằng đã có lần cậu về nhà và thấy Shindo nói chuyện với bức tranh. Thậm chí có những lúc cậu ta nhìn chòng chọc vào nó khi cãi cọ như thể nó sẽ sống dậy và ủng hộ phe mình.
Mỗi lần chơi cờ trong phòng khách, Shindo luôn đòi ngồi ngay phía trước bức hoạ, đối mặt với Touya. Có lần Touya đã thừ ngồi quay lưng lại bức hoạ, và bắt cậu ta ngồi đối diện, chỉ để xem chuyện gì sẽ xảy ra. Lúc ấy Shindo trông như thể sẵp chết tới nơi. Mắt cậu liên tục đảo từ Touya tới hình nhân tóc đen và ngược lại, cứ như cả hai người họ cùng hợp sức chống lại cậu. Trông cậu ta sợ hãi tới mức Touya đã chịu thua không một câu cãi lại, một điều hiếm thấy.
Không, chắc chắn là có một điều gì đó ở bức tranh bất khả xâm phạm của Shindo, và đó không phải chỗ Touya nên tọc mạch. Như cha cậu đã nói: "Nỗi đau của một người thuộc về anh ta." Đơn giản là sẽ thật không phải nếu cậu đọc bất kỳ ghi chép bí mật nào mà Shindo đã kẹp lại đằng sau bức hoạ yêu dấu của cậu ta.
Có điều... Nếu Touya phải thừa nhận mình có một điểm yếu chết người, thì đó là sự tò mò không đáy. Cậu không bao giờ có thể để yên đó một mình. Bí mật của Shindo đã kích thích cậu quá lâi, nó làm cậu phát điên. Cậu ta có cái mồm thiệt to. Touya đã tự thuyết phục rằng sau khi chuyển đến sống chung, việc cậu rõ tất cả sẽ chỉ còn là vấn đề thời gian. Tuy vậy, Shindo cực kỳ kín miệng về ba việc: quan hệ giữa cậu ta với Sai, những trận đấu nổi tiếng trước khi cậu ta trở thành kỳ thủ chuyên nghiệp, và bức hoạ này.
Không cần phải là thiên tài mới thấy được khả năng ba việc này liên quan tới nhau rất lớn. Nếu bức hoạ này không liên hệ gì với Sai, Touya sẽ gặm nát cái áo len kẻ hình thoi yêu quý của cậu. Và bây giờ bức tranh muốn tiết lộ bí mật của nó cho mình. Cậu không ngừng lại được: sự tò mò đã thắng. Cậu chỉ nhìn trộm một lát thôi. Shindo sẽ không bao giờ biết.
Những trang giấy đủ loại có lẽ được kẹp lại từ những quyển vở khác nhau. Nhiều màu mực rải đều cách con chữ, và nét viết của Shindo có vẻ cũng thay đổi qua từng trang. Dù đây có là gì, Shindo hẳn đã dành thời gian cho nó, trước khi bức hoạ này ở đây, chắc chắn. Touya lưỡng lự thêm lần nữa: đây rõ ràng là những ghi chép riêng tư của Shindo, là nhật ký hay đại loại thế, và cậu thực sự, thực sự không nên...
Dù vậy, đây là những gì cậu đọc được.
NHỮNG ĐIỀU TÔI CHƯA BAO GIỜ HỎI
Trước khi có đèn điện thì thế giới trông ra sao?
Nhìn lên những vì sao như thế nào nhỉ? Hồi đó có nhiều sao hơn phải không?
Ban đêm biển có đen lắm không? Có bằng than không?
Trước khi có tiếng tàu, xe buýt và máy bay thì như thế nào vậy? Yên tĩnh lắm nhỉ?
Cái thời mọi người chỉ ăn gỏi cá thì ra sao? Anh đã bao giờ ăn thịt chín, dù chỉ một lần? Anh có bao giờ tự hỏi vị của nó như thế nào không?
Thế còn ramen? Có thật anh chưa bao giờ ăn ramen không?
Người giàu nhuộm răng đen thật à? Eo, sao mà kinh thế!
Khi chữ viết thay đổi, hiragana và katakana xuất hiện thì như thế nào nhỉ?
Thế giới ra sao khi mọi người làm thơ cho nhay để tỏ tình? Anh đã bao giờ làm thơ? Anh đã bao giờ yêu?
Cảm giác khi chìm trong nước ra sao? Anh có cảm nhận được chuyện đó diễn ra như thế nào không?
Anh có cảm nhận được hồn rời khỏi xác không? Chuyện đó thế nào?
Khi anh chìm, dòng sông có bị nhuộm đen theo không? Mái tóc đen mềm của anh có hoà vào nước?
Chết có đau không? Em có cần phải sợ?
Sau khi chết, chúng ta sẽ về đâu? Em có quay trở lại đây, như anh, lang thang suốt ngàn năm?
Anh có thực sự kiếm tìm nước đi thần thánh, hay anh tìm kiếm sự giải thoát cho riêng mình? Anh đã tìm thấy chưa?
Tại sao Chúa lại bắt anh trở lại? Người ích kỷ vậy sao?
Anh có bao giờ giận Chúa? Anh có bao giờ giận em, vì đã tìm thấy anh? Anh có bao giờ mong em chết để anh có thể tiếp tục?
Vẻ kinh ngạc ngây thơ khi anh nhìn vào thế giới có phải chỉ vì riêng mình em, hay đó là một phần của anh mà em không bao giờ hiểu? Anh có biết em nhớ đó bao nhiêu? Em nhớ anh chừng nào?
Có phải anh tỏ ra vui vẻ chỉ vì em, để che giấu nỗi đau riêng của mình? Cực lắm phải không, ngày này qua ngày khác?
Anh có chua xót cho quá khứ không? Anh có đau khổ không? Sao anh không cho em biết?
Có phải anh đã cố nói với em, và em không chịu nghe?
Anh có đang ở một nơi tốt đẹp?
Em có gặp lại anh nữa không?
Sao anh rời khỏi em?
Sao anh rời khỏi em?
Sao anh rời khỏi em?
Sao anh rời khỏi em?
Sao anh rời khỏi em?
Sao anh rời khỏi em?
Sao anh rời khỏi em?
Câu hỏi cuối cùng được lặp lại liên tục trên vài trang, bằng vài màu mực khác nhau: Sao anh rời khỏi em? Một số chỗ mực bị nhoè như nước mắt ngấm vào.
Hikaru...
Touya hít một hơi thật sâu. Vậy đây là... đây là... đây là gì?
Cậu bỗng cảm thấy giận chính mình. Đáng ra cậu không nên xen vào. Nỗi đau của một người thuộc về anh ta. Cứ nghĩa tới việc Shindo đã phải chịu đựng những thứ này một mình, suốt thời gian đó...
Cố gắng quên nó đi, cậu gấp những trang giấy lại gọn gàng và đặt chúng về chỗ cũ, giấu phần rìa giấy đằng sau bức tranh sao cho không lộ ra. Mình không có quyền hỏi cậu ấy. Mình không có quyền đọc và mình không có quyền hỏi. Đáng ra mình không nên nhìn. Đáng ra mình...
Cậu quay trở lại việc nhặt soda và giấy gói kẹo nhanh nhất có thể. Không phải việc của mình, không phải việc của mình, không phải việc của... Một chai Ramune tuột khỏi tay cậu vào rơi xuống sàn. Viên bi thuỷ tinh nhỏ bắt đầu lăn tự do dưới chân tủ lạnh, nhưng Touya không nhặt nó lại. Shindo sẽ thích, cậu ta luôn cố tìm cách moi viên bi đó ra.
Vẻ kinh ngạc ngây thơ khi anh nhìn vào thế giới có phải chỉ vì em một mình, hay đó là một phần của anh mà em không bao giờ hiểu? Anh có biết em nhớ đó bao nhiêu? Em nhớ anh chừng nào?
Touya thả mình xuống sàn nhà, ôm lấy đầu và khóc.
The end.