Authors: Invisible_girl & andyprue (Fic hợp tác ^^ Xin cho một tràng pháo tay ^^ )
Disclaimer: We don't own Hikaru no Go or Death Note. They belong to Hotta Yumi, Obata Takeshi and Tsugumi Ohba
Genres:: Death fic
Rating: PG-13
Pairings: Sai & Hikaru
Summary: Nếu người nhặt được Death Note không phải là Raito Yagami... mà là một cậu bé và một con ma?
Warning: Xuyên tạc HnG, xuyên tạc DN, không dám đảm bảo gì về số phận của Sai và Hikaru
Gift fic for Sai-sama, though you're not the main character...
Chapter 1 | Chapter 3
Quyển sổ của cái chết…nó là cái quái quỷ gì thế nhỉ?
“Hikaru, đến lượt em kìa.”
Quyển sổ của cái chết…
“Hikaru!”
Cái chết…cái chết ư?
“HIKARU!!!”
- Hả, hả, cái gì ai chết ở đâu? - Cậu bé có mái tóc nửa vàng nửa đen – người được gọi là Hikaru - giật thót mình, suýt nữa thì đánh đổ hộp quân cờ ở dưới chân.
“Có ai chết đâu nào! Em lại thơ thẩn ở nơi nào nữa vậy Hikaru? Ngày mai là em đi đăng ký thi vào lớp Viện sinh rồi, thế mà giờ này không đi luyện cờ mà lại còn nghĩ ngợi lung tung! Touya, Touya, Touya, em không muốn đuổi kịp cậu ấy à?” Con-ma-cờ-vây, hay như Hikaru gọi anh, lại tiếp tục một bài thuyết trình nữa trong ngày hôm ấy. Chẳng hiểu vì sao, cả ngày anh ấy hành xử như một kẻ bị chập mạch, thái độ cứ thay đổi xoành xoạch.
- Được rồi Sai, em hiểu, em hiểu, rằng em còn ở rất xa cậu ấy, rằng nếu cứ tà tà kiểu này thì đừng có mơ đến việc cậu ấy để ý đến em, rằng em phải mau chóng trở thành Viện sinh,… - Hikaru bức xúc – nhưng…
“Nhưng gì?” Sai hỏi ngược lại, bỗng cảm thấy bất an.
- Chỉ là…cuốn sổ ấy…
“Đừng nói với anh rằng em vẫn còn nghĩ tới nó.” Anh ngắt lời cậu ngay lập tức. Vẻ mặt vừa mới giây trước còn tươi vui yêu đời, thế mà giây sau đã thành lạnh lẽo, chết chóc.
- Er…Sai…Sao lại thế? Nó chỉ là một cuốn sổ bình thường thôi mà?
“Nó không bình thường. Nó không thể…không thể bình thường được…” Giọng anh đột nhiên run rẩy. Toàn thân bỗng toát ra mồ hôi lạnh – việc mà tưởng rằng một con ma không bao giờ làm được. “Ngay cả khi em đã cất giấu nó dưới gầm giường…trong hộp kín…anh vẫn cảm thấy luồng hơi ấy…càng nghĩ về nó…càng tập trung về nó…càng thấy nó đang kêu gọi anh…kéo anh về phía nó…lạnh…lạnh…”
- SAI!!! - Hikaru thậm chí phải hét lên để lôi Sai ra khỏi cái dòng thao thao bất tuyệt kinh hoàng ấy. Jeez, chỉ là một quyển sổ thôi mà! Cậu nghĩ, lấy tay xoa đầu.
“Không chỉ là một quyển sổ thường đâu.” Sai bảo – vừa lúc Hikaru nhận ra rằng mình đã truyền suy nghĩ ấy cho anh. “Em thấy nó đáng sợ thế nào rồi chứ? Hứa với anh, hứa với anh đi, rằng em sẽ không bao giờ đụng đến nó. Hứa đi Hikaru!” Trong giọng nói của anh chứa một sự hãi hùng, đến nỗi Hikaru cũng có thể cảm nhận được nỗi kinh hoàng ấy khủng khiếp tới mức nào.
Có anh thấy nó đáng sợ thì có, Hikaru cẩn thận không để ý nghĩ truyền ra ngoài.
- Thôi được rồi. Giờ thì tiếp tục luyện cờ thôi nào! – Cậu hứa qua loa, và không hề có ý giữ nó. Quyển sổ ấy quá hấp dẫn, làm sao mà cậu có thể làm ngơ được! Hikaru chỉ chấp nhận điều đó vì thấy Sai quá sợ hãi – một nỗi sợ chưa bao giờ cậu bé thấy ở người thanh niên.
“Ừ!” Sai lập tức trở lại thành một con ma đáng yêu vui vẻ hằng ngày mà Hikaru biết. Thật không hổ danh là con-ma-cờ-vây.
Thôi thì cứ để sáng mai tính vậy.
---
“Hikaru, trời sáng rồi kìa!!!”
- Em dậy rồi! – Cậu bé chồm dậy ngay lập tức.
“Lạ đấy Hikaru, mọi ngày em phải để anh nhắc những 4,5 lần mới chịu ngóc đầu dậy mà?” Con ma hỏi, nhìn chằm chằm vào cậu như thể đang nhìn một người lạ.
- Cái gì cũng phải có lần đầu tiên chứ Sai! – Hikaru trả treo lại. Sự thật rằng cả đêm hôm qua cậu hầu như không ngủ được vì lo nghĩ đến cuốn sổ, và cậu chỉ có đợi đến khi Sai gọi để có cớ thức dậy.
- Anh ra khỏi phòng nào, em chuẩn bị thay đồ đây!
“Àh…uh…” Sai hấp tấp chạy xuyên qua cánh cửa gỗ màu nâu. Với việc ở cạnh nhau 24/24, những thứ như thế này gần như là sự riêng tư duy nhất của họ.
Hikaru chỉ chờ có thế. Vừa khi vạt áo sau của con ma biến mất, cậu liền cúi xuống gầm giường và lôi ra quyển Death Note. Ngay cái giây phút mà cậu chạm vào nó, Hikaru bỗng nhận thấy rằng mình nhớ cuốn sổ ấy đến mức nào. Ngắm nó lần cuối, cậu bé vội vàng bỏ Death Note vào cặp, khóa kín lại, rồi hớt hải tròng bộ đồng phục đen vô người. Mong là Sai không nhận ra mình hôm nay thay đồ quá lâu.
Chuyến đi từ nhà đến trường hôm ấy nhanh và im ắng hơn mọi lần. Hikaru thì mải nghĩ về quyển sổ, còn Sai, anh dường như đã nhận ra rằng “người chủ” của mình không muốn nói chuyện. Tuy thế, anh vẫn cố thử gọi.
“Hikaru à…”
- Em đang suy nghĩ, Sai!
Con-ma-cờ-vây chỉ còn biết ngậm miệng lại, tiếp tục lững thững đi đằng sau cậu. Được khoảng chừng 10, 15 phút, anh gần như chịu không nổi nữa. Mặc dù đã cố hướng sự chú ý của mình vào những hàng quán bên lề, anh vẫn không chịu được sự im lặng đáng ghét này. Anh tiến đến cạnh Hikaru, đầu của anh ngả về phía trước vai cậu bé như muốn chiếm lấy sự chú ý của cậu. Không biết vô tình hay cố ý, mà cái vạt áo lùng thùng của anh đã xuyên qua cái cặp táp đeo đằng sau lưng Hikaru.
Một cơn lạnh gáy đến đau buốt chẻ dọc Sai làm đôi. Anh thét lên trong sự đau đớn tột cùng, cái đau kinh khủng và tàn bạo nhất anh từng cảm thấy. Nó xé người anh ra làm từng khúc, tê liệt hết từng “tế bào” trong cái cơ thể hồn ma của anh. Sai muốn lấy tay ra, muốn thoát khỏi sự đau đớn này, nhưng không thể nào cử động được. Chỉ trong có 1 giây từ khi cơn đau đến xé da hiện hữu đến lúc Hikaru quay lại để xem anh bị làm sao – đồng thời cũng cắt đứt sự tiếp xúc, Sai ngỡ mình đã cảm thấy hết được tất cả cảm xúc của con người. Nhưng sao…sự đau khổ, hận thù, oán thán lại nhiều gấp ngàn vạn lần niềm vui, niềm hạnh phúc…Tim anh đập mạnh – anh có thể cảm thấy ngực mình đập thình thịch. Mồ hôi ướt đẫm vạt áo – anh nhìn thấy từng giọt chảy xuống làn da. Mắt anh tự nhiên mờ đi, răng anh chạm vào nhau côm cốp. Dường như có một cục gì đó chắn ngang cổ họng, và da bỗng nổi lên những nốt sần giống như da của loài gia cầm vậy.
Chỉ trong tích tắc, Sai cảm thấy như…mình đang sống.
- Sai, Sai, anh không sao chứ Sai? – Cậu bé tóc nửa mùa cúi xuống nhìn anh – người đang gần như nằm sóng xoài trên hè đường – và hỏi với vẻ mặt lo lắng lộ rõ. Cậu bỗng cảm thấy run, khi mà lần đầu tiên thấy người thầy của mình sợ hãi đến mức ấy.
“Hikaru…quyển sổ…em…em đã đem nó theo…phải không?” Sai lắp bắp, rặn ra từng chữ trong khi người anh vẫn còn run cầm cập.
- Àh, uh…thì… - Không hiểu vì sao mà Hikaru chưa bao giờ nói dối giỏi trước mặt Sai.
“Em đã hứa với anh rồi cơ mà, Hikaru!” Con ma ngồi bật dậy, quát lên giận dữ. Thêm một “lần đầu tiên” nữa, khi mà anh thể hiện một thái độ nóng nảy như thế với cậu bé. Cậu giật mình.
- Nhưng…Sai…em chỉ…
“Anh chỉ muốn tốt cho em thôi, quyển sổ đó không phải là chuyện đùa đâu! Chẳng lẽ không ai dạy em cách tôn trọng lời hứa à?” Những lời mắng nhiếc, chỉ trích nặng nhọc của Sai bắt đầu làm Hikaru nóng máu.
- Ai bảo là em đã hứa? Em chỉ nói “Thôi được rồi!”, nhớ không? – Cậu trả treo lại. – Với lại có ai dạy em hay không thì cũng chả liên quan gì đến anh! Anh biến đi cho em nhờ!
Vừa ngay những câu chữ phũ phàng ấy thoát khỏi miệng Hikaru, cậu vội lấy tay bụm lại như có thể ngăn nó đến tai Sai. Nhưng đã quá trễ. Con dao đã ngập sâu vào trong trái tim vô hình của anh, xoắn lại, làm máu rỉ đã nhiều giờ đã chảy thành dòng. Cơn đau lần này không tàn phá từ bên ngoài như lúc nãy, mà xuất phát trong tận đáy lòng anh, từ trong xương, trong tủy, trong tim.
Sai nhìn Hikaru, đau khổ. Có ai mà ngờ rằng một ngày như thế sẽ đến, rằng cậu bé sẽ đuổi mình đi? Anh thều thào, “Được, Hikaru. Em muốn anh đi, anh sẽ đi. Anh sẽ không làm phiền em nữa đâu.” Người thanh niên gục mặt xuống, cố để cho những lọn tóc lòa xòa che đi khuôn mặt anh, che đi những giọt lệ long lanh đang tuôn chảy trên đôi má trắng hồng. Sai quay người, và cứ thế đi về hướng ngược lại. Anh đau, đau lắm, nhưng cái cơ thể hồn ma không cho phép anh gục ngã vì đau đớn. Nước mắt cứ thế tuôn rơi.
- S…Sai…
Hikaru muốn đuổi theo Sai, bảo với anh rằng cậu xin lỗi, cậu lỡ lời, rằng cậu đã sai rồi, anh đừng đi. Nhưng chân cậu thì không nghe theo bộ não, nó cứ dính chặt cứng vào nền đường xi măng. Có cố gắng cỡ nào cũng không thoát ra được. Cậu chỉ có thể thốt ra vài lời, trước khi cái hình bóng của vạt áo màu trắng toát khuất khỏi tầm mắt Hikaru. Cậu đứng sững tại chỗ - dù chỉ có vài giây nhưng dài hơn một thế kỉ - trong đầu đấu tranh với những ý nghĩ đối lập nhau.
- Xì, anh đi đâu thì đi đi, em không cần! – Hikaru la lên, mặc cho những cặp mắt nhìn cậu với vẻ nghi ngờ pha lẫn thương hại. Cậu quay ngoắt 180 độ, ngược hướng hoàn toàn với Sai. Anh ấy đi mình càng khỏe, có thể nghiên cứu quyển Death Note mà không bị ai phàn nàn! Và cứ thế, cậu tiến thẳng đến trường, cố quên đi những nỗi lo lắng trong lòng.
---
- Thưa cô…
- Có chuyện gì thế, Hikaru-kun? – Cô giáo dạy Anh Văn nhướn mày lên, ngạc nhiên khi thấy cậu học trò có mái tóc nửa vàng nửa đen lần đầu tiên đến gặp mình nói chuyện riêng. Chắc là cu cậu muốn phàn nàn về điểm 0 bữa nọ đây…
- Dạ…bạn em nhờ em dịch một cái cuốn sách tiếng Anh này…nhưng cô biết đấy, em dở tiếng Anh lắm mà em đã lỡ hứa với bạn rồi, nên…cô có thể dịch hộ em được không ạ? Chỉ cần phần đầu là được rồi ạ – Hikaru nói một lèo, mặc dù cậu chẳng chuẩn bị gì trước trong đầu. Thế mới biết Sai đã “giúp ích” cậu thế nào rồi đấy.
- Cô rất sẵn lòng, Hikaru àh! – Cô giáo reo lên, vui mừng vì thấy cậu học trò của mình cuối cùng cũng biết ý thức về một môn tuyệt vời như tiếng Anh. Cô cầm lấy quyển sổ bìa đen mà cậu học trò chìa ra, và ngay lập tức bị ấn tượng bởi cái tiêu đề “Death Note”
- Quyển sổ của cái chết à? Để xem nào… - cô lật ra trang đầu tiên – “Quyển sổ của cái chết – Cách dùng.
Người bị viết tên lên quyển sổ này sẽ chết.
Khi viết tên người chết phải biết rõ dung mạo và tên họ, nếu không quyển sổ không phát huy công hiệu. Do đó những người trùng tên sẽ không gặp bất cứ ảnh hưởng nào.
Sau khi viết tên và nguyên nhân chết lên sổ, 40 giây sau những điều được ghi sẽ xảy ra.
Nếu không ghi nguyên nhân cái chết, kẻ bị ghi tên sẽ chết vì vỡ tim.
Sau khi viết nguyên nhân cái chết, trong vòng 6 phút 40 giây phải tường thuật tỉ mỉ về cái chết đó.”
Cô giáo bỗng ngừng lại, ngẫm nghĩ một hồi.
- Bạn em lấy quyển sổ này ở đâu thế, Hikaru?
- Dạ…dạ…không có gì đâu…hình như là nó lấy trong kho…dạ…cám ơn cô nhiều lắm ạ!!! – Hikaru vội chộp lấy cuốn sổ trên tay cô giáo và phóng vụt đi, có linh cảm rằng cô đã nghi ngờ về việc mình làm. Cậu nghe loáng thoáng thấy tiếng cô mình gọi tên, nhưng cứ lờ đi và chạy một mạch đến khi đã ra khỏi khuôn viên trường.
Vừa thở hổn hển vừa nhìn vào cuốn sổ trên tay, Hikaru nghĩ lại về những gì cô giáo vừa dịch ra. Hừm…quyển sổ này dùng để giết người ư? Bỗng một cơn ớn lạnh chạy dọc xương sống cậu. Làm sao mà có thể thế được? Đây chắc chỉ là trò đùa của một ai đó thôi! Đúng, đúng thế, chắc là ai đó làm chơi cái này rồi giục ra ngoài đường, để rồi mình lại đi nhặt cái của vứt đi này thôi! Bỗng cậu hoang mang. Giết người đâu phải là chuyện đùa! Nhưng…cái quyển sổ này…dường như có một sức hút vô hình nào đó làm cậu không cưỡng lại được…Hay là thử coi, một lần…dù sao thì cũng là trò đùa, thử chơi cho vui thôi…
Cậu ngó qua ngó lại xung quanh mình. Chẳng có ai, ngoại trừ một ông chủ đang đứng trong cửa tiệm bán đồ cổ của mình. Nhìn kĩ lại, Hikaru nhận ra đó chính là cái ông bán đồ quá giá có nụ cười giống cóc đã làm Sai sợ, mà cuối cùng lại bị anh hạ gục hoàn toàn trong một ván cờ vây. Thằng cha ấy tên gì nhỉ? Hình như là Kawazu Nakamura… Cậu nhớ lại cái lần nhìn thấy bảng chứng nhận kì thủ ngũ đẳng của ổng, do bất cứ thứ gì liên quan đến cờ vây đều in sâu vào trong trí nhớ cậu.
Ka…wa…zu…Na…ka…mu…ra. Hikaru ghi từng chữ thật nắn nót lên trang đầu của quyển sổ bằng cây bút bi mới lấy ra trong cặp. Cầu trời đừng có việc gì xảy ra…làm ơn…đừng… Dường như tim cậu đang hòa chung nhịp đập với chiếc kim giây đồng hồ…40 giây, tưởng chừng như rất ngắn nhưng lại dài đằng đẵng. Cậu bé có thể cảm thấy được từng giọt mồ hôi trườn trên da mình, cảm thấy nhịp thở của mình bỗng chậm lại, chậm đến mức gần như không thở. Bỗng cậu run lên, cậu thấy sợ. 35…36…37… Cơn sợ lan tỏa khắp người, từ ngón chân đến ngọn tóc. 38…39…40.
Hikaru thở phào nhẹ nhõm, một tiếng thở thật, thật dài, như chưa bao giờ được thở. Đúng chỉ là trò đùa thôi mà! Nhưng cậu chưa kịp tận hưởng sự giải tỏa này, bỗng lại có một tiếng thét lên từ bên trong cái cửa tiệm lừa đảo ấy. “Bớ người ta!!! Có người chết!!! Có người chết!!!”
Hikaru chết trân tại chỗ. Mắt nhìn trân trân về phía trước, toàn thân bỗng thả lỏng, đánh rơi cây bút và quyển sổ chết người trên tay. Đầu óc tự nhiên trống rỗng, trắng toát. Mọi thứ trở nên nhòe đi, cậu không còn cảm thấy gì nữa. Không còn ý thức được là điều gì đang diễn ra. Chỉ đến khi một hình ảnh mập mờ của một cái xác được khiêng ra trước mặt cậu, cái sự thật phũ phàng mới bắt đầu thấm vào tâm trí, thấm vào trong da thịt, trong xương tủy, trong cái ý chí non nớt 12 tuổi của cậu.
Mình…vừa…làm gì thế nhỉ?
- Này, cậu bé!
Hình như…
- Cậu bé!
Mình…hình như…ông ấy…
- Cậu có đang nghe chúng tôi không đấy?
Ông ấy…chết rồi…
- Cậu bé à, chúng tôi đang kêu cậu đấy!
Mình…
Sai…!
TBC...