invitan: (Hikaru - Become stronger)
[personal profile] invitan

 

Christmas and New Year gift for the author - LittleNK - and IMB FC.



Translator's introduction: Trước hết, về cái "The forgotten angel", tên gốc của cái fic này, Invi thừa nhận rằng nó đã được dịch một lần bởi ss whitefox (Fox lang thang, hay ss Cáo) ở bên vnfiction. Nhưng tớ khẳng định rằng tớ không ăn cắp bản dịch đó, và nếu so sánh hai bản dịch, sẽ thấy nhiều khác biệt về văn phong, cách xưng hô,v.v... Tạm không dám nói rằng tớ dịch hay hơn ss Cáo (tớ phải nói bản dịch cũ rất hay, có lẽ tớ không thể nào dịch tự nhiên như thế), nhưng có một điều tớ tự tin hơn về bản dịch của mình, đó là tớ đã đọc Spiral, fandom chính của fic này. Nếu có một khuyết điểm ở bản dịch của ss Cáo, đó là ss chưa đọc Spiral, nên không được rõ về những mối quan hệ phức tạp của nó. Thứ hai, đó là tớ đã liên hệ với tác giả, và được tác giả tận tình giải thích rõ một số chi tiết trong fic, nên hy vọng sẽ có cách dịch phù hợp hơn.

Anyway, đây chính là cái fic đã khiến tớ phải chạy đi tìm Spiral về đọc, nên hy vọng mọi người cũng sẽ thích nó ^^

~*~*~*~*~*~


Diclaimer: Tác giả không sở hữu Spiral hay Hikaru no Go.
Author: LittleNK
Translator: Invisible_girl
Original link: http://www.fanfiction.net/s/2354940/1/The_Forgotten_Angel
Permission to translate:

Oh my god, It's such an honor. Of course, I have no objection! Please translate into Vietnamese, you have my full support! Please let me know when you finish the translation


Rating: K+
Genres: Drama/Suspense
Summary: Cross over với Spiral. Sau khi thua Yongha, một người lạ mặt xuất hiện. Hey, Hikaru, cậu có anh trai từ bao giờ thế?
Cho những ai chưa đọc Spiral: Đừng có lo, tác giả sẽ cho bạn những thông tin cần thiết!
Tóm tắt Spiral: "Blade Children" là những thiếu niên rất tài năng (chú ý là rất tài năng, họ đều rất thông minh và đều là những thiên tài), nhưng cái gì cũng đều có giá của nó. Cùng với món quà trời ban, họ cũng đồng thời bị nguyền rủa. Đến năm 20 tuổi, họ sẽ mất hết tự chủ và trở thành "quỷ dữ" phá hủy toàn thế giới. "The Hunter" (tên một tổ chức, cũng là tên của những thành viên) được thành lập để tiêu diệt chúng. Những Blade Children vẫn đang phải tiếp tục đấu tranh cho sự sống của mình.
Cho những ai đã đọc Spiral: Spoiler vol 10-11! Câu chuyện xảy ra khoảng vol 5, khi Kanone sắp tới Nhật Bản. Tác giả không thích những gì đã xảy ra cho Kanone, nên đã viết ra cái fic này, và hy vọng fan của Kanone sẽ thích nó.
Warning: Spiral dành cho hạng người thích suy nghĩ, bởi 80% câu chuyện đều xoay quanh hỏi, đáp và suy đoán. Nếu bạn ghét đối thoại dài dòng, cái fic này không dành cho bạn.

"blahblahblah": lời nói.
blahblahblah: suy nghĩ hoặc flashback (hồi tưởng)

Vậy sẵn sàng chưa? Chúng ta bắt đầu nào!

 

Chương 1: Bản nhạc của Franzliszt

“Sao lại thế được? Chủ nhà Nhật Bản lại là đội xếp cuối!”

“Là lỗi của Shindou hết!”

“Cậu ta mà thắng trận Trung Quốc và để Touya Akira đấu với Ko Yongha thì có khi...”

“Thua là thua, chơi hay mấy thì cũng thế thôi.”

“Cậu nghĩ sao về quyết định của Kurata-san, Touya-kun?”

“Sao anh lại đổi vị trí của họ, Kurata-san?”

Lễ bế mạc diễn ra ồn ã. Phóng viên liên tục phỏng vấn Kurata và Akira về việc để Hikaru làm chủ tướng. Ban tổ chức và khách mời thì không ngớt bàn ra tán vào, đổ lỗi cho Hikaru về thất bại của đội Nhật. Không ai dám nói thẳng ra, nhưng những lời xì xào bàn tán vẫn lọt vào tai cậu, những cái liếc nhìn đầy ngụ ý khiến cậu càng thêm chán ngán. Phải, bây giờ thì không còn là tức giận nữa – Hikaru cực kỳ phẫn nộ.

“Bình tĩnh đi, Shindou,” Kỳ thủ Kansai đặt tay lên đôi vai run rẩy của Hikaru.

“Yashiro, tớ...” Hikaru quay đầu lại, và thật xui xẻo, mắt cậu đụng phải Ko Yongha. Gã Hàn Quốc cười khẩy vào mặt cậu như muốn tuyên bố với cả thế giới rằng hắn đã thắng. Hikaru không chịu nổi nữa.

“Đủ rồi! Tôi đi đây!” Hikaru gào lên giận dữ và dậm mạnh ra khỏi Hội trường.

“Shindou! Đợi đã!” Yashiro vội đuổi theo, cùng với Akira, Waya và Isumi.

Hikaru lao thẳng ra tiền sảnh, vừa đi vừa chửi rủa Ko Yongha suốt quãng đường.

“Chết tiệt! Gã Hàn chết dẫm! Điệu cười chết toi! Mình thề là mình sẽ...” Đập vào mắt cậu là cây đại dương cầm đen bóng nằm giữa gian tiền sảnh. Hikaru bước thẳng tới nó, ngồi xuống ghế và bắt đầu dạo nhạc. Đó cũng là lúc những người còn lại tới.

“Wow... cậu chưa bao giờ cho tớ hay cậu ta chơi được piano,” Yashiro nói với Akira.

“Tớ.. tớ đâu rõ đâu,” Akira trả lời. Đó là sự thật, cậu không hề biết.

“Waya, em biết chuyện này không?” Isumi hỏi, nếu có một người biết Hikaru chơi piano, đó chỉ có thể là Waya, anh nghĩ.

“Không, em chẳng biết gì hết. Chưa nghe cậu ta nói lần nào,” Waya sửng sốt. Họ đã quen nhau gần hai năm, và chưa bao giờ Hikaru nhắc tới chuyện này.

Điệu nhạc vẫn vang lên, một giai điệu đẹp nhưng cô đơn vô ngần. Cái cách Hikaru lướt tay qua phím đàn, cái cách cậu nhấn pedal, tất cả chỉ có thể diễn tả bằng một từ “Xuất chúng”. Không chỉ bốn kỳ thủ trẻ mà toàn bộ khách khứa, nhân viên khách sạn, thậm chí cả khách vãng lai đều bị mê hoặc bởi tiếng đàn của Hikaru. Không ai cất nổi thành lời, họ chỉ đứng im tại chỗ, hứng lấy từng nốt nhạc. Như thể họ đều bị phù phép bởi một câu thần chú.

“Đó là bản “Blessing of God in Solitude” của Franzliszt,” Một giọng lạnh lẽo đánh thức đám đông khỏi giấc mộng.

Chủ nhân của giọng nói là một thanh niên khoảng tuổi họ. Trong anh có lẽ hơn Akira vài tuổi, nhưng lại trẻ hơn Isumi. Với mái tóc bạch kim ánh để dài cùng cặp mắt xanh băng, rõ ràng anh ta là người ngoại quốc. Trong tay anh là một bó diên vĩ lớn, nhưng ở giữa lại điểm một nhành đậu tía, nhành hồng lẻ loi giữa diên vĩ tím.

Hikaru có lẽ cũng nghe thấy giọng nói lạ. Tiếng nhạc nhỏ dần.

“Bach, Chopin, Mozart, Beethoven... giữa bao nghệ sĩ vĩ đại ấy, tại sao mình lại chọn bản này?” Vẫn chơi đàn, cậu tự hỏi.

“Tôi không rõ, sao cậu không nói đi?” Người lạ mặt hỏi lại.

“Bởi đó là bản anh thích nhất, Eyes.” Hikaru ngừng chơi và quay lại, đối mặt với người mới đến.

End chap 1.
_________________________________________________

Chú thích: (từ tác giả)

Ayame: Diên vĩ Nhật
Trong tiếng Nhật, Fujiwara nghĩa là "wisteria".
_________________________________________________

Translator:

To the author: Yeah yeah, I kept my promise, you see, I'm leaving a comment. But, this chapter, yeah, to short to say anything. I'd rather review the whole thing at once. Well, but I still thing Hikaru in the next chapters might shock other people, comparing to this chap.
_________________________________________________

Chapter 2: Anh trai?

Nếu bạn đã đọc Hikaru no Go, hẳn bạn biết Shindou Hikaru là con một. Nhưng từ đâu cậu ta mọc ra một ông anh thế này?

 

Chương 2: Anh trai

"Bốp bốp bốp," Tấy cả mọi người bắt đầu vỗ tay tán thưởng

"Bravo!" Vài khách phương Tây reo lên.

Nhưng đối với Hikaru, chẳng có ai ở đó, ngay cả Akira và bạn bè cậu. Người duy nhất có mặt lúc ấy là người thanh niên cậu gọi bằng "Eyes".

"Lâu không gặp, anh vẫn chẳng thay đổi chút nào, Eyes."

"..Em đã nhuộm đen tóc," Eyes nói vô cảm.

"Phần lớn dân Nhật tóc đen, anh biết đấy." Hikaru giải thích.

"Shi... Shindou!" Akira gọi to. Cậu ghét bị phớt lờ.

"Oh! Touya, Yashiro? Hey, Waya và anh Isumi!" Hikaru chợt nhận ra bạn bè cậu đều ở đó. "Mọi người không dự lễ bế mạc à?"

"Cậu đó! Đồ ngốc! Còn mình cậu thôi, thế nên chúng tôi mới phải tới đây để lôi cậu về! Mà này, sao cậu không nói với anh là cậu biết chơi piano?" Waya nắm mạnh đầu Hikaru.

"Waya, thôi đi!" Waya thả cậu ra. "Ừ thì anh có bao giờ hỏi đâu?" Hikaru đáp gọn lỏn.

"Gì cơ! Làm sao anh..." Isumi vội bịt miệng Waya khi thấy mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ.

"Shindou, cậu quen anh ta à?" Akira tò mò hỏi.

Hikaru liếc nhanh Eyes một cái trước khi trả lời. "Eyes, đây là bạn em: Touya, Yashiro, Waya và anh Isumi, họ cũng là kỳ thủ chuyên nghiệp." Bốn người gật đầu khi Hikaru nhắc tới tên họ. Eyes không cử động, có vẻ không quan tâm lắm. "Mọi người, đây là Eyes, Eyes Rutherford, anh trai của tôi." Eyes nheo mắt lại khi nghe cụm từ đó... Anh trai.

"GÌ CƠ! ANH TRAI!" Cả bốn người kêu to lên cùng một lúc.

"Anh sẽ nói chuyện với em sau. Đi với bạn em đi," Eyes trao bó hoa cho cậu, nhưng Hikaru không nhận. Cậu chỉ mỉm cười và rút ra chùm đậu tía. Eyes hơi nhếch mép.

Eyes biết rằng Hikaru thích hoa đậu tía, nhưng anh không rõ tại sao. Hikaru chỉ nói là cậu thích, nhưng chưa lần nào giải thích lý do. Và cậu cũng không cho anh biết cái gì đã đưa cậu đến với Cờ vây.

"Anh sẽ gặp em sau," Eyes nói lạnh lẽo. Hikaru gật đầu. "Không hỏi làm sao để anh tìm được em à?"

"Anh luôn tìm được em," Hít lấy hương đậu tía, Hikaru trả lời. Ngay lập tức Eyes đi.

"Shindou! Cậu nói thật không đấy? Cậu đang đùa à?" Waya kéo mạnh tay áo cậu.

"Hở? Về cái gì?" Hikaru ngây thơ hỏi.

"Anh chàng đó! Đồ ngốc! Cậu hiểu ý anh mà! Anh cậu thật đó à?" Waya sốt ruột.

"Phải."

"Nhưng Shindou, anh ta không phải người Nhật," Akira chêm vào. Cậu không tin nổi điều đó. Nói "anh họ" thì còn có thể. Nhưng anh ruột?

"Thì sao, chúng tôi khác mẹ," Hikaru nói đơn giản.

"Gì cơ?" Waya buột miệng.

"Mẹ em người Nhật, anh biết rồi mà. Mẹ ảnh người Anh."

"Ah! Thảo nào ảnh ngầu thế mà cậu thì không. Ái!" Hikaru dẫm mạnh vào chân Yashiro.

"Shindou, thế nghĩa là bố em không phải..." dù rất muốn nhưng Isumi không tài nào nói được hết lời.

"Ừ, ừ, ông ấy không phải bố ruột em, vậy thì sao? Chẳng có gì quan trọng," Hikaru bắt đầu chán chủ đề. "Em về phòng đây!"

"Shindou, chờ đã!" Akira gọi nhưng cậu không dừng lại.

"Mai trả phòng gặp lại sau. Chúc ngủ ngon." Cậu vẫy nhẹ nhành đậu tía trước khi bước vào thang máy.

..Trong thang máy..

Hikaru dựa lưng vào tường tuyệt vọng.

"Tại sao? Sao lại là bây giờ? Sao anh lại không giữ lời hứa?
--------------------
Đêm ấy, không chỉ mình Hikaru trằn trọc.

..Phòng Akira, khoảng giữa đêm,

Tại sao mình chưa bao giờ nghe về anh ta? Sau chừng ấy năm? ...Mình có linh cảm không lành, Shindou...

..Phòng Hikaru, cùng lúc ấy,

Tiếng tivi ầm ầm, nhưng chẳng ai theo dõi.

End chap 2.
______________________________________

Translator:

To the author: Ok, again, another comment, but this one for chapter 2. This is the time when Hikaru's character started to change. Still shock after reading the next ones. This time Hikaru hadn't lied to his friend, had he?
______________________________________

Chapter 3: Giúp đỡ

Lời hứa đó là gì? Lý do tại sao người-anh-trai-yêu-quý của Hikaru lại trở về...

 

Chương 3: Giúp đỡ

Tokyo, mộ Shusaku, khoảng 1h sáng

"Thấy chưa, anh luôn tìm được em," Hikaru bình thản nói khi thấy tiếng bước chân vang lên từ phía sau. Không cần ngoái ại, cậu cũng quá rõ đó là ai. Vẫn là người ngoại quốc đó, Eyes Rutherford.

Eyes đã quan sát Hikaru thầm lặng suốt 11 năm. Anh không rõ tại sao, nhưng có vẻ như dạo gần đây, mỗi khi trong đầu có gì vướng bận, Hikaru đều tới viếng mộ Shusaku.

"Anh cần em giúp," Eyes nói nhanh.

"Sao bây giờ anh không buồn giữ lời hứa?" Đối mặt với Eyes, giọng Hikaru vang lên dữ dội.


...Flashback...

11 năm trước, Anh quốc

Chiếc xe thể thao đen tiến thẳng tới Sân bay
Manchester.

"Em sẽ an toàn ở đó, ở Nhật Bản," tiếng cậu bé sáu tuổi tóc bạch kim.

"Nhưng anh, em..." cậu bé tóc vàng định phản đối.

"Hãy quên hết tất cả, trở lại cuộc sống bình thường," kẻ lớn hơn siết chặt lấy đứa nhỏ.

"Anh..." Hikaru bốn tuổi ôm trả lại, nước mắt tràn mi và đẫm khắp mặt cậu.

Ở sân bay

"Hãy quên hết tất cả," Eyes nghiêm khắc ra lệnh.

"...Kể cả anh?" Hikaru ngập ngừng.

"Kể cả anh."

"Em có gặp lại anh nữa không?" Đầy hy vọng, bé Hikaru hỏi.

"Không, dù chuyện gì có xảy ra, anh sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em lần nữa" Eyes nói trong nỗi đau cùng cực.


--------------------------

"Có kẻ đang dối trá," Vô cảm, Eyes trả lời.

"A-ha, vậy thì lách luật chút cũng không sao, ha? Đừng nhìn em như thế, anh thừa biết em sẽ giúp... luôn luôn như vậy," Hikaru ngừng một lát. "Hắn là kẻ dối trá, phải không?"

"..."

"Đừng tin hắn. Em đã cảnh báo anh nhiều lần," Giọng cậu nặng trịch.

"..."

"Có chuyện gì vậy?"

"Một Hunter đang tới đây," Eyes thông báo.

"Nếu chỉ là một Hunter bình thường thì lấy đâu ra cuộc đối thoại này," Cảm thấy Eyes đang che giấu điều gì đó, Hikaru cố ý khiêu khích.

"Thực ra anh có nhờ Ryoko giải quyết hắn, nhưng nếu em gặp hắn trước, có lẽ chúng ta sẽ dọn dẹp vụ này mà không bị tổn thất."

"Ryoko? Anh muốn nói Takamachi Ryoko? Nhưng anh đã bao giờ giao việc gì cho cô ta đâu. Cô ta thà chết còn hơn gi..." Hikaru chợt nhận ra mảnh ghép bị thiếu. "Trừ phi anh không muốn hắn chết, " Cậu mỉm cười ngờ vực.

"Trông cậy cả vào em, Uriel," nhìn thẳng vào mắt Hikaru, Eyes thản nhiên nói.

"Em phải về khách sạn." Lúc đi ngang qua vai người anh, cậu chợt đứng lại. "Em sẽ cố hết sức, nhưng anh biết luật của em rồi đấy". Đó là lời cuối cùng của cậu.

"Phải, anh biết. Thế nên anh mới chọn em."

End chap 3.
______________________________________

Thông tin thêm (từ tác giả):

Luật: Làm một Blade Children không dễ. Đúng là họ đã được tặng thưởng, nhưng họ luôn phải chiến đấu với các Hunter. Giết hay bị giết, họ chỉ có hai lựa chọn. Có lẽ vì vậy mà mỗi Blade Children đều đặt ra luật riêng của mình, họ sẽ không phá luật, dù có chuyện gì xảy ra. Điều đó dựa trên tư tưởng "Dù tôi không có gì, ít ra tôi còn danh dự".

Takamachi Ryoko: Một Blade Children. Luật của cô ta là "Thà chết còn hơn giết người".
______________________________________

Thông tin thêm (từ người dịch):

Đến đây với những người chưa đọc Spiral, có lẽ bắt đầu hơi khó hiểu, vậy nên tớ post một số thông tin về các char (cốt truyện thì đã được tác giả tóm tắt ở đầu). Đến lúc này mới xuất hiện Eyes, vậy tớ sẽ post thông tin về Eyes trước:

Eyes
Rutherford:


Tuổi : 17
Tóc bạch kim, mắt xanh dương
Nghề ngiệp : nghệ sĩ Piano nổi tiếng thế giới.
Khả năng đặc biệt : đương nhiên là chơi Piano.

Eyes, có thể tạm nói giống như một thủ lĩnh của các Blade Children vậy.

Nguồn: ảnh của ss Erila, char info của Jess diễn đàn accvietnam.vn, lời nói thêm của Invi ^^ Do không muốn spoil, nên chỉ nói ngắn gọn thế này.
________________________________________

Translator:

To the author: Comment for chapter 3. What a short one. But this kinda make me pleased. But then, I still can't imagine that Hikaru's not a Japanese =.=
______________________________________

Chapter 4: Kẻ nói dối vĩ đại

Đoán xem đó là ai

 

Chương 4: Kẻ nói dối vĩ đại

Sáng hôm sau, tại tiền sảnh

"Cám ơn ngài," tiếp tân cúi chào khi thành viên đội Nhật trả phòng. "Thật hân hạnh cho chúng tôi nếu được phục vụ các ngài lần tới."

"Arr... thế là xong!" Yashiro duỗi tay.

"Cậu về Kansai ngay hay ở lại một thời gian?" Hikaru hỏi. Cậu muốn Yashiro ở lại, đương nhiên, để họ có thể cùng chơi cờ.

"Tớ muốn ở lắm, nhưng bố tới đón rồi" Yashiro thở dài chán chường.

Sau khi cha con Yashiro đi, cuối cùng Akira cũng có cơ hội nói chuyện với Hikaru.

"Shindou," cậu gọi.

"Sao, Touya?"

"Uhm... Ờ... về ngày hôm qua,"

"Về anh tớ?"

"Phải! Ờ, anh ấy..."

"Ảnh đến thăm tớ, chấm hết," Hikaru xạo.

"Thật không?"

"Thật. Mấy người sao thế, một kẻ không có quyền đến thăm em trai khác mẹ của anh ta chắc?" Cậu vờ nổi giận.

"Không, chẳng sao cả, chỉ là..."

"Sao?" Ra vẻ càng lúc càng mất bình tĩnh, Hikaru ngay lập tức hỏi lại.

"Chỉ là... cậu chưa bao giờ nói cậu có một người anh, và anh cậu lại không phải người Nhật, nên tớ... tớ..."

Hikaru biết Akira sẽ không ngừng hỏi cho tới khi nhận được câu trả lời. Sau gần ba năm che giấu cho Sai, kỹ năng bịa chuyện của cậu phải nói là vô cùng thuần thục. "Mẹ ảnh mất, sau đó bố ảnh gặp mẹ tớ, họ lấy nhau và sinh ra tớ. Khi tớ lên 4 tuổi, họ ly dị, mẹ giành quyền nuôi tớ và tái hôn với bố tớ. Còn hỏi gì nữa không?"

"Ồ! Ra vậy... Thực sự xin lỗi, đáng ra tớ không nên làm phiền cậu," Cái cảm giác tội lỗi vì đã xen vào chuyện người khác bùng lên trong lòng Akira.

"Không sao, không phải là tớ không tin cậu hay gì cả, chỉ là..." Cũng như khi chơi cờ, Shindou Nhất đẳng luôn biết cảnh chuyển một nước tồi thành một nước đi hay. Và một lần nữa, cậu lại thành công trong việc đó.

"Không, không, tớ hiểu mà. Đó là chuyện riêng tư..." Khuôn mặt Akira đầy vẻ hối lỗi.

"Cám ơn Touya" Hikaru cười nhẹ nhàng. "Đừng cho ai biết chuyện này được không? Eyes khá là nổi tiếng..."

Nổi tiếng? "Ồ, được rồi, tớ sẽ không nói gì đâu." Nổi tiếng?

"Cám ơn," Hikaru vắt balô lên vai. "Tớ phải về nhà đây. Chào Touya, gặp lại cậu sau". Cậu mau chóng rời khỏi khách sạn.

Đây không phải lần đầu cậu nói dối. Cậu đã nói dối rất nhiều lần về Sai, nhưng lần này thì khác. Trừ sự tồn tại của Sai, cậu chưa nói dối Akira lần nào. Đây là lần đầu tiên.

Xin lỗi Touya, tớ không thể cho cậu biết sự thật. Cậu càng biết ít về tớ chừng nào, cậu càng an toàn chừng ấy.

----------------

Tư gia nhà Touya, 7h tối

Tại phòng khách

Akira đang xem thời sự cùng bố mẹ. Cô phát thanh viên đọc đều đều:

"Ở tuổi 14, cậu đã trở thành nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng nhất Hoa Kỳ. Các album độc tấu piano của cậu đều được phát hành ra hàng triệu bản toàn thế giới. Không ai có thể phủ nhận rằng cậu là người chơi dương cầm tài năng nhất thế kỷ. Hôm qua, một nghệ sĩ mới 17 tuổi, Eyes Rutherford đã tới Nhật Bản dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt để..."

Mắt Akira mở to khi nghe thấy cái tên quen thuộc. Cậu nghĩ lại về những gì đối thủ của cậu đã nhờ.

"Đừng cho ai biết chuyện này được không? Eyes khá là nổi tiếng..."

Anh ta là một nghệ sĩ lớn. Đó là lý do Shindou không muốn kể cho mình. Ừm, có vẻ hợp lý đấy. Mình sẽ giữ kín điều này.


"Buổi hoà nhạc của cậu sẽ..." Cô gái vẫn tiếp tục với bản tin.

"Akira-san, hôm nay có chuyện gì vui à?" Touya Akiko hỏi đứa con trai, bởi bà hiếm khi thấy cậu cười như vậy.

"À... vâng... Một chút thôi" Shindou, chắc cậu vui lắm khi gặp lại anh trai, nhỉ.

----------------------

Tư gia nhà Shindou, cùng lúc đó

Từ cửa sổ buồng riêng, Hikaru ngắm nhìn khung cảnh tuyệt đẹp của
Tokyo.

Eyes muốn bảo vệ các Blade Children, nên đáng ra anh ấy phải không ngần ngại gì giết gã hunter đó mới phải. Nhưng luật của Ryoko là không giết người, có nghĩa là ảnh chỉ muốn ngừng hắn lại, chứ không giết hắn. Chỉ có thể là kẻ đó, kẻ duy nhất anh không thể giết, kẻ mà anh coi như anh trai của mình.

"Vậy, Kanone, anh đổi phe rồi à?" Hikaru siết chặt nắm tay. "Em sẽ làm, Eyes ạ, nhưng theo cách của em, luật của em."

---------------------

Cùng giờ phút đó, tại buồng riêng của Eyes

Hikaru hiểu rõ mình. Nó biết mình muốn gì. Nó hiểu mình nhất vì hai ta đều ở cùng một vị trí.


"Làm ơn, Hikaru, mang cậu ấy về cho anh," Bản nhạc của Franliszt ngân lên trong bóng tối.

End chap 4.
______________________________________

Translator:

To the author: Sorry for the late update, 'cause I'm quite busy lately. But sure I won't drop it, yeah.
______________________________________

Chapter 5: Kanone và Thiên sứ bị lãng quên

Một người ngoài xuất hiện trong các Blade Children???

 

 

Chương 5: Kanone và Thiên sứ bị lãng quên


Vài ngày sau, tại Sân bay Tokyo,
 

Người thanh niên trẻ ưa nhìn khoác áo choàng trắng bước ra từ cửa vào phòng chờ.


"Tôi biết cậu sẽ tới đón mà," con người tóc nâu vui vẻ nói khi thấy kẻ mình cần tìm. "Gặp lại cậu thiệt là mừng, tôi mang cho cậu ít quà nè."


"...Cậu đến với tư cách là một Hunter?" Eyes đau lòng hỏi.


Không muốn chạm mặt Eyes, Kanone quay đi. "Tiếc thật, chúng ta đâu thể thay đổi Số mệnh?"


"Cậu không thể Săn đuổi chúng tôi được. Tôi sẽ chặn cậu lại."


"...Cậu không làm được gì đâu, bạn hiền, cậu tử tế quá mà," Eyes ôm chặt lấy tay Kanone, bàn tay đang cầm con dao sáng loáng đâm thẳng vào ngực anh.


"Kanone! Cậu!"


"Hãy yên nghỉ, bạn của tôi" Kanone thì thầm trước khi quay đi như chưa có gì xảy ra.


"Kiyotaka, thứ tôi nhận được khi tin ngài là đây sao?" Rồi Eyes ngã quỵ xuống sàn.


"Chuyến Săn mới bắt đầu mà thôi" Thợ Săn tự nhủ.


--------------------


2 ngày sau, tại trường Zukiomi


"Này, học sinh mới, mày nổi tiếng quá nhỉ," Cậu thanh niên tóc đỏ chào đón người bạn học.


"Đó là bởi tôi rất quyến rũ, Asasuke Kousuke à," Kanone chế nhạo.


"Cái gì! Mày!"


"Hắn nói cũng có lý," Cô gái đứng cạnh cậu gật đầu.


"Cô ở phe nào hả, Ryoko?" Kousuke vặc cô gái tóc nâu. "Mày, Kanone, chúng ta cần nói chuyện."


Cả ba rời lớp học và ra khỏi tòa nhà.


"Giờ mày là một Hunter?" Kousuke nhìn Kanone đầy căm ghét.


"Phải, tôi đã quyết trở thành một Hunter và đưa tất cả những đứa trẻ bị nguyền rủa, những Blade Children trở về bóng tối. Tôi sẽ phán quyết tất cả."


"Mày là ai mà có quyền phán quyết bọn tao? Mày cũng là một Blade Children. Chúng ta đều là sát nhân cả!" Kousuke trả đũa mạnh mẽ.


"Khi tất cả đã quay về bóng tối, tôi sẽ theo sau," Kanone trỏ tay vào đầu.


"Không còn lựa chọn nào khác, nếu ngươi đã nói thế. Giờ chúng ta là kẻ thù" Ryoko tuyên chiến.


"Tao muốn hỏi," Kousuke nói "Mày đã tấn công Eyes đúng không?"


"Phải, là tôi," Anh gật đầu đơn giản.


"Tao sẽ không giết ai mà không được Eyes cho phép, đó là luật của tao" Kousuke nói giọng đầy nguy hiểm.

"Nhưng nếu cậu ấy chết, tao sẽ giết mày." Cậu bước tới gần Kanone. Giờ mặt họ chỉ cách nhau vài inch.


"Đùa không đấy? Cậu? Giết tôi?"


"Mày!"


"Đúng thế, cậu ấy không thể giết ngươi" Ryoko xen vào.


"Ryoko!" Đây là lần thứ hai cô tán thành với Kanone.


"Nhưng Thiên sứ bị lãng quên thì có!" Cô nói rành mạch.


"Thiên sứ bị lãng quên?" Cả hai người đều bối rối, chưa ai trong số họ từng nghe cái tên này.


"Đi thôi, Kousuke," Ryoko nói và lôi Kousuke trở về tòa nhà, để lại Kanone đơn độc.


"Thiên sứ bị lãng quên?" Kanone tự hỏi.


"Khoan! Ryoko, cô nói cái gì vậy? Ai là Thiên sứ bị lãng quên?" Kousuke hỏi vội.


"Tôi cũng không biết," cô gái trả lời.


"Gì cơ! Cô chẳng vừa nói đó thôi?"


"Không! Nghe này, đầu tiên Eyes bảo tôi chặn Kanone lại, sau đó cậu ta đổi ý. Cậu ta bảo rằng Thiên sứ bị lãng quên sẽ giải quyết tất cả" Cô thuật lại câu chuyện.


"Và cái kẻ Thiên sứ bị lãng quên quái quỷ này là ai thế?"


"Em trai cậu ấy"


"Cái gì?"


"Tôi hỏi cậu ấy đó là ai. Cậu ta nói 'Em trai tôi'. Tôi chỉ biết thế thôi." Cô giải thích. "Cậu nghĩ đó là ai? Một Blade Children khác?"


"Không, sao thế được, trong số các Blade Children, Eyes là trẻ nhất, nhưng cậu ta gọi kẻ đó là em trai" Suy nghĩ một lát, Kousuke nêu ra ý kiến của mình.


"Người ngoài?"


"Có thể." Kousuke vẫn băn khoăn. "Có lẽ chúng ta đến bệnh viện hỏi Rio thử xem"


----------------------


Phòng 512, tầng 5, Bệnh viện Tokyo


"Thiên sứ bị lãng quên?" Cô gái nhỏ trên giường cố lục lại trí nhớ. "Ưm, tôi chưa nghe qua bao giờ."


"Cô cũng thế?" Kousuke thở dài.


"Sao tôi biết được? Mấy người ở quanh anh ấy suốt còn chẳng biết nữa là tôi" Cô gái bị thương kêu lên giận dữ.


"Tôi nghĩ hắn thực sự là người ngoài" Ryoko tự khép lại chủ đề.


"Nhưng Eyes đâu có tin người ngoài?" Cô gái tóc thắt thành từng bím xám tên Rio phản đối.


"Vậy tiếp theo chúng ta làm gì đây?" Ryoko quay sang Kousuke.


"Chờ Eyes tỉnh lại đã. Còn bây giờ, hãy để Thiên sứ bị lãng quên làm việc của hắn," Cậu hớp một ngụm lớn coca.


End chap 5.
______________________________________

Translator:

To the author and others: I've been wondering how long it's been since my last update ==. I'm so sorry for this , but I've been so busy lately, and my USB broke down, that made me to start all over again (I haven't mentioned that vnfiction has just opened again last month). So forgive me, I promise I won't drop it.

______________________________________

Thông tin thêm (từ tác giả và người dịch):

Chap này bắt đầu xuất hiện các Blade Children mới rồi ha ^^ Vậy nên tớ cũng up thông tin về những char mới này:

Kanone Hilbert

Một Blade Children, từng rất thân với Eyes, giờ đã trở thành một Hunter.

Kousuke Asasuke:

Một Blade Children, chưa bao giờ, có ý nghĩ giết ai cho chính mình, là cánh tay phải của Eyes.

Rio Takeuchi:

Một Blade Children. Cô cũng làm những gì Eyes nhờ, bởi cô thích anh.

Ryoko Takamachi :

Cũng trong nhóm, nhưng cô thề sẽ không giết người, vì vậy nên cho tới giờ Eyes chưa bao giờ nhờ cô làm gì.

Nguồn: Ảnh Kanone, Kousuke và Rio của ss Erila; ảnh Ryoko từ Jess, diễn đàn accvietnam.vn . Lời giới thiệu của tác giả.

_____________________

 

Chapter 6: Sứ giả

"Hãy để cho Thiên sứ bị lãng quên làm việc của hắn." Đó là lời của Kousuke. Và... Thiên sứ bị lãng quên sẽ làm những gì???




 


Profile

invitan: (Default)
invitan

November 2018

S M T W T F S
    1 23
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930 
Page generated 29/1/26 10:36

Expand Cut Tags

No cut tags